Có một nữ nhân vật gây ra nhiều tranh cãi, bất đồng trong cộng đồng độc giả mê truyện Kim Dung. Đó là Chu Chỉ Nhược ( Ỷ Thiên Đồ Long ký ). Có nhiều người cho rằng nàng bất đắc dĩ nghe lời sư phụ, buộc phải lừa dối Trương Vô Kỵ, rồi lại bị chàng phụ tình nên oán hận, do đó đáng được thông cảm. Chính vì điều này mà không ít người trăm phương ngàn kế, cho rằng chỉ cần giết nữ nhi Phù gia thì liền có thể hủy đi đế vị. Trong khi có người phí hết tâm tư, cho rằng chỉ cần được nữ nhi Phù gia thì sẽ có được thiên hạ. Đây cũng là tựa phim "Phù Thế Song Kiều Truyện". Và rồi Chu Thái Tổ Quách Uy qua đời, ngôi vị hoàng đế vẫn chưa có người kế vị. Nữ cầm đồ của ác hoàng tử - Link 2* - Hà Vũ (Cđ, H, 10c) - Link ebook. Nữ hái hoa tặc ngoại truyện - Nhất Độ Quân Hoa (Xk, 39c) - Link ebook. Nữ hoàng và kẻ cướp* - Nhân Hải Trung (Hđ, 11c + 1kt + 2nt) Nữ phúc khí của tửu vương (*) - Minh Tinh (Cđ - 10c) - Link ebook Tháng 9, nhân ngày Lễ mừng Nữ Hoàng Wilhemine lên ngôi, hai viên Trung úy đẹp trai có soạn một vở kịch mà họ mời bà Thiếu tá đóng vai chính là vai Hoàng Hậu. Đêm ca vũ nhạc kịch do Quân đội tổ chức được thành công rực rỡ là do bà Thiếu tá kiều diễm chủ tọa. Kim Ngô Vệ vốn dĩ cũng là một trong những quân đội dòng chính của Hoàng đế, Khâu Thần Tích tuy mưu phản bị truy sát, nhưng Võ Tắc Thiên hiểu rõ nhất về tội danh đích thực của Khâu Thần Tích, cho nên không vì vậy mà mất đi sự tín nhiệm với Kim Ngô Vệ, chỉ là trong FV9k. Trời trong như tẩy, ánh dương chiếu lên đôi lầu canh cao nhất ở Yến Đô. Nằm trên mặt đất, khoảng giữa đôi lầu canh là đài khao quân đã được dựng xong từ mấy hôm trước Quang Vũ Môn của Huyên Cấm Thành dài đến đài khao quân, kinh đô thị vệ đi trước dẹp đường, Ngự Lâm Quân giáp trụ chỉnh tề tiếp bước theo sau hộ tống kim liễn của hoàng đế, chầm chậm mà đi, hai bên kim liễn màn trướng vàng óng, quạt lông cầu kỳ, nổi trội vẻ uy nghi của hoàng tới chổ đài khao quân, Ngự Lâm Quân đứng dàn sang hai bên, hộ vệ cho vị thiên tử tôn quý thân mặt long bào vàng chói đương bước lên trên đài, kinh đô thị vệ lại nhanh chóng mở đường thẳng đến chổ cửa thành Nghiễm Hoa Môn của Yến khi đã dọn sạch một lối đi lớn, kinh đô thị vệ đứng ngăn ở hai bên đường, ngăn cản bách tính đương chen lấn xô đẩy nhau để xem, sóng người nhấp nhô, ồn ỉ không xa truyền đến tiếng trống khua liên hồi, uy nghiêm mà lại đủ nhịp nhàng, âm vang như tiếng sét. Trong hồi trống trận, vang lên một tiếng kèn hiệu lệnh giống như truyền đến từ nơi xa xôi, trầm đục mà trang nghiêm. Ngoài cổng thành, trên nền tuyết trắng tinh phao, thiết kỵ quân đi theo tiếng trống, sát sau Liễn Vương, từng bước chậm rải tiến vào Yến Đô. Cảnh tượng giống như một trận thủy triều đen vô cùng vô tận mạnh mẽ ùa vào, khiến cho hôm nay trời đông nắng ấm phút chốc bỗng nhuốm vẻ tiêu điều, hàn ý rét mướt còn hơn băng tuyết tự nhiên ngưng tụ lại. Trong nháy mắt, tiếng ồn ào tan biến, cả thành rơi vào trạng thái lặng thinh, trang thảy này, từ trên Bát Trân Các nhìn xuống, Vũ Văn Dật Thần đã thu hết vào đáy mắt, cảm thấy thật hùng tráng, thậm chí quên luôn đùi vịt trong tay, sững sờ đứng bên cửa xa, lá cờ lớn màu đen trương lên, hoa văn đặc thù, khảm bên ngoài chữ “Liễn” sắc vàng bắt mắt, tung bay phần phật trong gió. Người dẫn đầu cỡi ngựa đội mũ đen thắt lưng đỏ, ngồi sừng sững trên lưng ngựa, áo choàng đen theo gió mà phất phơ, mười ba người theo sát phía sau, tiếp đó là hai trăm bốn mươi người dàn thành đội ngũ hình vuông, hiển nhiên là thân hộ đội mới vừa thành lập, sau cùng chính là Hắc Kỵ Quân dũng mãnh giết địch, danh chấn thiên hạ. Cả chi đội áo đen giáp đen, binh khí sắc bén, khí thế bức người.“Di? Không phải nói chỉ có thân hộ đội của Liễn Vương mới được nhập thành sao? Sao Hắc Kỵ Quân cũng xuất hiện rồi?” Vũ Văn Dật Tân khó hiểu hỏi.“Hắc Kỵ Quân của Liễn Vương chỉ có hơn hai nghìn người, cũng không phải đại quân đông chinh mười mấy vạn người, đương nhiên có thể tiến vào Yến Đô. Hừ!” Giọng nói khinh bỉ vọng lại từ phía huynh đệ ngoảnh đầu lại nhìn, phát hiện Vũ Văn Dật Phàm không biết từ khi nào lại xông vào lần nữa, tiếng trả lời là từ miệng hắn thốt lúc Vũ Văn Dật Tân muốn phát hỏa, lại phát hiện trong tiểu gian của ba người mình hãy còn dư thêm vài ba người khác, mấy vị hoàng tử lại đến theo, khiến hắn trong nhất thời chỉ biết ngây ra Văn Dật Thần không lên tiếng, trừ bỏ bát hoàng tử, mấy người khác hắn đều không biết, không rõ kẻ đến muốn gì, tốt nhất chớ nên lên tiếng trước.“Không biết các vị hoàng tử đến đây từ lúc nào, thật thất lễ.” Vũ Văn Dật Luân nhìn ra những người này, vội kéo huynh trưởng thi lễ, Vũ Văn Dật Tân lúc này mới kịp phản ứng cũng thi lễ theo.“Miễn lễ, miễn lễ, không cần quá câu nệ, trái lại là bọn ta tới không báo trước quấy rầy các ngươi mới đúng, hy vọng các ngươi không quá để ý.” Bát hoàng tử tay nắm quạt ngọc, cười mĩm nói.“Không biết các vị điện hạ tới đây có chuyện gì…” Vũ Văn Dật Luân hơi cúi người hỏi.“Không có chuyện gì,” Bát hoàng tử tay đong đưa quạt ngọc, nhìn qua rất là nhã nhặn, nhưng lời nói kế tiếp lại khiến cho Vũ Văn Dật Luân và Dật Tân nổi lữa, “Ta nghe Dật Phàm nói đại ca của hắn ở bên này, ta và thập nhị đệ, thập tam đệ hiếu kỳ, muốn đến xem xem A Đấu tiếng tăm lan xa là cái bộ dáng gì? Đúng rồi, nghe nói ngươi ở chỗ của Sư đại nhân học y thuật gần được mười năm, lại bị đuổi khỏi Ngự Y Viện có phải không? Ai, mọi nỗ lực trước đó đều trôi theo dòng nước rồi a!” Hắn thương tiếc mà lắc đầu, miệng thì tấm tắc thông cảm, còn từ trên nhìn xuống đánh giá Vũ Văn Dật Thần mà nói.“Ngươi nói cái gì!?” Nếu không phải Vũ Văn Dật Thần lén đưa tay kéo tiểu đường đệ của hắn lại trước, Vũ Văn Dật Tân đã nhất định mặc kệ gã có phải là hoàng tử hay không, muốn xông tới đánh Văn Dật Luân mặc dù nhịn xuống, nhưng nắm tay hắn nắm chặt đã nói rõ nó rất muốn rơi trúng thân của thằng kia rồi.“Ta, ta học không được tốt, cho nên không thể làm ngự y,” Vũ Văn Dật Thần rụt rụt cái cổ, thẹn thùng cười gượng ba tiếng, tiếp đó biểu tình hết sức nghiêm túc, ngây ngô nói, “Bất quá, năm sau ta sẽ vào Ngự Lâm Quân, lần này ta sẽ nỗ lực làm tốt.” A, hắn nói như vậy, mấy vị hoàng tử này có tạo thêm phiền toái để hắn không thể vào Ngự Lâm Quân không nhỉ? Nếu thật vậy mà nói, thật là rất đa tạ nha!“Ngươi gia nhập Ngự Lâm Quân? Là ngươi bảo hộ phụ hoàng ta, hay là phụ hoàng của ta bảo hộ ngươi a?” Thập tam hoàng tử khinh thường nhìn hắn, bĩu môi, cảm thấy như nghe được chuyện cười, chịu không nổi mà lên tiếng.“Ta, ta…” Yếu ớt nói không nên Văn Dật Phàm thấy đại ca không lên tiếng, ngại hắn mất mặt, lại tức hắn yếu đuối để người khi, đứng bên cạnh nhíu mày không nói.“Thập tam đệ đừng nói vậy!” Thập nhị hoàng tử quở trách đệ đệ của hắn, lại quay sang nói với Vũ Văn Dật Thần, “Chúc mừng ngươi gia nhập Ngự Lâm Quân a! Bất quá, đã là thiếu tông chủ của Vũ Văn tộc, nên cố gắng trở thành ngự tiền đái đao thị vệ, hoặc có thể trở thành một trong mười sáu thân hộ đội hoặc hộ vệ của ta mới đúng. Chổ nào yêu cầu năng lực ưu tú nhất mới xứng với thân phận của ngươi, ngươi phải hảo hảo nỗ lực a!” Hắn sắc mặt ôn hòa, nhìn như chân thành, nói nghe như đương khích lệ, nhưng bởi vì khi ai ai cũng biết Vũ Văn Dật Thần biểu hiện rất A Đấu, thành ra mấy lời này nghe sao cũng cảm thấy có chút không phù hợp.“Nhưng, tiếc là năng lực của ta không tới như thế, võ công của ta cũng không giỏi, có thể vào được Ngự Lâm Quân là bởi vì cha ta và thúc thúc…” Vũ Văn Dật Thần bộ dạng ngốc ư ư, không chút dè chừng mà định bụng nói ra là do trong nhà an bài, nhưng bị Vũ Văn Dật Luân chụp lấy đùi vịt, nhét vào trong miệng hắn, chặn đứt lời muốn nói Văn Dật Luân lãng sang chuyện khác, lấy giọng quan lại nói chuyện với bọn họ, ê a nữa ngày trời, Vũ Văn Dật Thần thì không cần bàn đến nữa, nhìn qua rất là ngoan ngoãn ngồi một chổ ăn uống, kì thực trong bụng cùng lúc đó oán thầm hắn đã bảo không thích giao tế với hoàng tử mà, nhìn ba vị hoàng tử này xem, triệt để là một hồ ly giảo hoạt, một con công cao ngạo, và một, ân, nhớ tới thập nhị hoàng tử đôi mắt âm u như đầm nước phẳng lặng, sâu không thấy đáy, hắn tự nhiên lạnh xương sườn, cảm thấy không thích người Văn Dật Tân thấy người khác nói đại đường ca của hắn là A Đấu thì rất bực bội, nhưng ngại chổ mấy thằng nói đó toàn là hoàng tử, thành ra, để lấp đi cơn tức, hắn chỉ có thể quay đầu nhìn ra ngoài cửa sỗ, lại đúng lúc nhìn thấy đội ngũ của Liễn Vương đã gần đến Bát Trân Các rồi.“Đại đường ca, mau nhìn, Liễn Vương sắp tới rồi!” Hắn kêu lên một tiếng như thế, tất cả mọi người đều ngó ra ngoài cửa sỗ nhưng còn chưa đến, sở dĩ cách nhau tương đối xa, lại cộng thêm Địch Vũ Liễn đội khôi giáp, Vũ Văn Dật Thần chỉ có thể mơ hồ nhìn không thấy mặt mũi của nàng, sau không cẩn thận lại bị một thân toàn sắc đen ấy đánh dời lực chý ý, trộm than thầm lại đen, vị vương gia này hắn làm sao lại thích màu đen như thế nhỉ? Hắn nổi lên chút xíu hiếu kỳ, định bụng nhìn trộm một tí xem cái vị có phẩm vị quái gở, chủ nhân tiền nhiệm của Tiểu Ưng, vị thị huyết Vương gia cứ bị tiểu đường đệ treo lên trên miệng này đến tột cùng thì diện mạo ra sao, ngay lúc đã sắp có thể nhìn rõ được tướng mạo của Địch Vũ Liễn, hắn lại bất thình lình bị người từ phía sau dùng sức đẩy mạnh một ngã về phiá cửa sổ cách có nữa bước, để giữ lấy cân bằng, hắn vội vã bước một bước nhỏ, đồng thời đưa một tay chịu vào cạnh cửa sổ, lại không thể chú ý đến cánh tay còn lại, bàn tay đương cầm dĩa kia vì biên độ dao động quá mạnh mà vịt quay Bát Bảo ăn mới được vài ngụm trong dĩa đã từ cửa sổ bị ném “Sưu” lên không a a! Sẽ rơi trúng người! Vũ Văn Dật Thần mở to mắt ra nhìn, đưa tay muốn chặn nó lại, nhưng đã thất bại. Vì thế mà, khẩn trương chột dạ, hắn thấy như mình gây chuyện rồi, đã không chụp được vịt quay Bát Bảo, còn bụng dạ đâu mà lo xem trộm tướng mạo của Liễn Vương, hắn theo phản xạ có điều kiện, cấp tốc ngồi xổm xuống, trốn sau bức tường bên dưới cửa lúc đó, ở đằng sau không ai trông thấy, bàn tay của kẻ nào đó giấu trong tay áo khẽ động đậy, hư hư thực bắn ra một viên gì đó, đúng lúc bắn trúng một góc tư vịt quay đương bay ấy, sau khi bị cải biên độ cao xong, thịt vịt có xu hướng rơi xuống, dĩ nhiên là lao thẳng đến trước mặt Địch Vũ Liễn đang tới gần Bát Trân Vũ Liễn đang thúc ngựa đi trước, khóe mắt thoáng trông thấy có vật phóng nhanh tới chổ mình, tức thì đầu mày cau chặt, ghì ngựa dừng lại, phất tay, liền nghe vang một tiếng, cả nghìn kỵ binh đằng sau nàng đồng thời đứng nghiêm lại không chút lộn xộn, làm chấn động nhân tính hai bên đường chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ nhìn rõ thiếu niên vương gia phong thần tuyệt thế cỡi trên ngựa kia, thái độ lạnh lùng áp đảo, đĩnh đạc trên lưng ngựa, tư thế bễ nghễ thiên hạ… Đương lúc đang bận tán thưởng, thấy kiếm bên hông nàng bỗng tuốt ra khỏi vỏ, vài nhát không kịp nhìn rõ, vật như từ trên trời rơi xuống đã hóa thành mảnh nhỏ rớt xuống trên mặt Vũ Liễn liếc xéo tàn vật trên mặt đất, không nhìn còn tốt, vừa nhìn đã khiến cho cơn giận luôn đầy ấp trong lòng nàng từ sau khi biết ái ưng mất tích đã bừng bừng trổi mắt âm hiểm sắc bén bắn về phía vật phóng ra, lại để cho nàng nhìn thấy vài người quen đã lâu không gặp đứng bên cửa sổ trên lầu đoàn uy nghiêm, quân trong đoàn lặng im như tờ, trang trọng không một tiếng động, bách tính hai bên cũng bị ảnh hưỡng không dám lên tiếng, thành ra, thanh âm từ trên lầu vọng xuống đặc biệt rõ ràng.“Vũ Văn Dật Thần, ngươi ném vịt quay Bát Bảo ngươi ăn không hết xuống để sĩ nhục Liễn Vương ư?”“Ta không có a!” Không thấy người, chỉ nghe thấy tiếng. Tiếng nói của kẻ nào đó cực kỳ có chủ ý, hết sức ngây thơ.“Ngươi không thích Liễn Vương, mới cố ý lấy đồ ăn dư chọi nàng* đi?”Ở đây là tác giả dùng từ “nàng”, trích nguyên tác nha! >.“Không có, ta thậm chí chưa gặp qua Liễn Vương, làm sao có thể ghét hắn, cố ý ném gì hắn chứ?” Hắn mệnh khổ a, cuối cùng là ai ác độc xô hắn ngã?Nghe tới tên của Vũ Văn Dật Thần, lại bởi vì nhận thức hết thảy đều phát sinh trong thời gian chớp nhoáng, nhanh đến nỗi khiến người phản ứng không kịp, Vũ Văn Dật Luân chỉ biếtt đứng ngây ra đó. Khẳng định Vũ Văn Dật Thần bị chỉ trích chính là người mà nàng bốn tuổi đã gặp kia, sát khí trên người Địch Vũ Liễn không tự giác đã giảm đi một chút. Thế nhưng, nhìn thấy trên thân kiếm mình còn chưa kịp thu về dính đầy mỡ, nàng có chút không vui, lại nghe thấy Vũ Văn Dật Thần nói chưa từng gặp qua nàng, tức thời, nàng hừ lên một tiếng vô cùng giận dữ, hung hăng trừng mắt nhìn lên phía trên, bộ dạng như thề không bỏ hoàng tử và thập tam hoàng tử kia cùng hắn khẳng định là có thù, nếu không sao lại lớn tiếng quát lên tên hắn như thế? Còn có, tóm lại liên quan gì đến Liễn Vương chứ? Vịt kia lại đâu có chọi hắn! Cũng đâu có khả năng chọi trúng hắn! Vũ Văn Dật Thần trong lòng cực kỳ bối hoàng tử và thập tam hoàng tử cuối cùng thì không nói nữa, trông thấy thần sắc của Địch Vũ Liễn ở bên dưới, hai người có chút hả hê mà chuẩn bị xem kịch vui, tốt nhất là hôm nay Vũ Văn Dật Thần cứ mất mạng tại đây, như vậy thì biểu đệ ca của bọn hắn có thể làm tông chủ của Vũ Văn tộc rồi!Vũ Văn Dật Thần đưa tay giựt giựt vạt áo của tiểu đường đệ của hắn, không lên tiếng hỏi nó xem tóm lại tình hình là thế nào.“Đại, đại đường ca, vịt quay của ngươi bay tới chổ Liễn Vương, bây giờ, Liễn Vương đứng bên dưới không đi nữa! Nét mặt của hắn rất đáng sợ! Nên, nên làm cái gì bây giờ?” Vũ Văn Dật Tân mặt mày kinh hãi, chọc tới Liễn Vương, này không phải là thọ tinh công ngại mệnh dài quá muốn thắt cổ tự vận sao?A!? Làm sao có thể! Ai tới nói cho hắn nghe xem chuyện xui xẻo thế này rốt cuộc xảy ra bằng cách nào chứ? ….’’…. “Tiểu Phúc Tử bỗng nhiên có loại cảm giác, chủ tử nhà hắn nuôi một con A Đấu làm sũng vật, vì cưng chiều nó nên ra sức đút nó ăn, mà con sủng vật này cũng rất ngu, cứ ăn lấy ăn để không sợ mình bị trương bụng chết…” ….’’….“Hoàng thượng giá lâm! Hoàng hậu nương nương giá lâm!” Một tiếng hô to của thái giám đã cắt đứt mối lo nghĩ của Vũ Văn Dật người đứng dậy hành lễ, cùng hô to “Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế, nương nương thiên tuế thiên thiên tuế!” Hoàng thượng phất phất tay, ý bảo được rồi, đợi y và hoàng hậu lần lượt yên vị xong, mọi người mới ngồi lại chổ nghĩ lại, hình như đây là lần đầu tiên hắn diện kiến hoàng thượng, Vũ Văn Dật Thần hiếu kỳ mở to mắt nhìn lên chủ vị thì thấy Duyên Lân Đế đang nhìn sang bên này, hắn ngay tức thì nhìn sang hướng khác, như thể là hắn đâu có gan nhìn trộm thánh nhan Lân Đế là nhìn Địch Vũ Liễn. Y dạo gần đây tâm tình rất tốt, thập lục tử vừa xuất mã, đã đoạt về tay trọn vẹn vùng đất mà y khao khát nhiều năm, thật khiến y long tâm đại duyệt, càng thêm khẳng định quyết định năm ấy không sai, nhi tử này trước giờ chưa từng để y thất vọng. Y từng dự định Địch Vũ Liễn tròn mười sáu tuổi sẽ phế truất thái tử, nhưng bị chiến sự làm nhỡ, nên vẫn trì hoãn đến giờ mãi chưa hành động. Bất quá, hiện tại nàng đã về, Duyên Lân Đế quyết định năm sau có lẽ nên thực hiện chuyện này Địch Vũ Liễn vẫn như trước mặt lạnh như tiền, không nói gì, Duyên Lân Đế cũng không để bụng, hài tử này từ lần đầu tiên y gặp, đã là gương mặt lạnh này, nhìn riết cũng sớm quen. Tuy nhiên, đương khi y nhìn lướt qua lại thấy sau lưng nhi tử trước giờ không thích thân cận với ai đang ngồi một người, thật ngạc nhiên, nhấc tay ra hiệu cho Hoàng công công đằng sau tiến lại gần, hỏi xem đấy là người danh A Đấu, Duyên Lân Đế đại khái có nghe qua, vừa nghe là hắn, y rất ngạc nhiên, nhưng không biểu lộ ra bên ngoài, chẳng nhẽ Liễn Nhi định lôi kéo Vũ Văn gia tộc? Ân, cũng là lúc rồi, trợ lực tăng thêm một phần thì tới khi y lập lại thái tử trong triều đình mới ít đi tiếng phản đối. Y nghĩ Địch Vũ Liễn làm việc luôn có lý do riêng, nên cũng không quản thêm việc kẻ không đủ thân phận như Vũ Văn Dật Thần mà cũng tham dự tiệc sinh thần.“Liễn Nhi, lễ vật trẫm thưởng cho ngươi, ngươi thích không?” Duyên Lân Đế cười lộ ra mặt, hỏi Địch Vũ Liễn với thái độ hòa ái hơn nhiều so với những nhi tử khác của y, điều này làm cho mấy vị hoàng có lòng đố kị khá cao, đặc biệt là thái tử điện hạ, khó chịu vẹt vẹt mũi.“Nhi thần tạ phụ hoàng ân điển!” Vẫn là gương mặt u ám kia, nhưng thái độ của Địch Vũ Liễn lại hết sức cung kính, đứng dậy bước ra, quỳ gối tạ Lân Đế bảo Địch Vũ Liễn miễn lễ, đợi nàng quay lại chổ ngồi, lại hỏi tiếp “Ngươi còn muốn gì nữa không, nhân đêm nay tiệc sinh thần của ngươi nói luôn một lần đi, chỉ cần hợp lý, trẫm đều chuẩn!”“Nhi thần tạ ơn phụ hoàng! Nhi thần cả gan muốn xin phụ hoàng một nữ tử, làm trắc phi của nhi thần!”“Ha ha!” Duyên Lân Đế nghe vậy, cười sang sảng nói, “Chớ nói trắc phi, cả chính phi cũng hạ sắc dụ cho ngươi luôn, được chưa? Ngươi nhắm trúng tiểu thư nhà nào rồi, nói nghe xem, trẫm làm chủ cho ngươi, ngay đêm nay định hôn sự luôn!” Lời vừa thốt ra, chúng nhân chộn rộn, muốn vịn vào cửa hôn nhân này, muốn thừa cơ hội này cài người bên cạnh Liễn Vương, tâm tư nào cũng có.“Là con gái út của tội nhân Liễu Chí Thành, hạ đẳng cung nữ ở hậu cung Liễu Tĩnh Như!”Lời vừa bật ra, chúng nhân ồ lên, ý nghĩ đầu tiên chính là Liễn Vương này đủ bạo nha, ai ngờ lại dám đi xin người của Liễu Gia đã phạm vào tội phản nghịch! Còn các hoàng tử phần lớn lại nảy sinh nghi vấn về giới tính của cười trên mặt Duyên Lân Đế dần tan biến, sở dĩ sau khi Liễu Gia phạm vào tội phản nghịch chỉ bị lưu vong, không bị diệt tộc, cũng là vì cho đến tận nay y vẫn chưa nắm giữ được mạng lưới thông tin mà Liễu Gia cài đặt ở nước khác, với lại việc có kỳ quặc, y vẫn cảm thấy kẻ chủ mưu làm phản thật sự còn chưa bị bắt, Liễn Nhi yêu cầu thế có thái quái hay không! Y đưa mắt nhìn Địch Vũ Liễn chằm chằm, nét mặt rõ ràng không vui, lặng im không Vũ Liễn không bị nét mặt của Duyên Lân Đế dọa, nàng không hề úy kỵ nhìn trả lại. Sáu năm rồi, vẫn chưa tìm được đôi cẩu nam nữ kia, nàng đoán đối phương đã trốn sang nước khác từ lâu, cho nên nàng cần có mạng thông tin mà Liễu Gia cài đặt ở các nước khác! Đó là lý do nàng đặc biệt đi tới vùng châu thổ Tỉnh Hề đợi Liễu Chí Thành. Hiển nhiên, sau khi gặp người Mạc Gia, xác định lại ý nghĩ này, nàng lại càng gấp rút truy cầu lực lượng Liễu Gia hơn. Liễu Tĩnh Như là một mặt nàng cần một người để che đậy thân phận nữ tử của mình, mặt khác là yêu cầu do Liễu Chí Thành đưa ra, phải đối đãi tử tế với tiểu nữ nhi của hắn, chứng tỏ thành ý của nàng trước, rồi hắn sẽ giao ra danh sách một nhánh người. Ví mà lại có thể giúp cho Liễu Gia rửa sạch cái oan bị người mưu hại thì mạng tin tức của Liễu Gia ở nước ngoài từ nay về sau giao cho nàng toàn quyền, hơn nữa, Liễu Gia sẽ vĩnh viễn trung thành với nàng!Ở trong triều, mặc dù đi theo chư vị hoàng tử chia bè rẻ cánh nhưng tất cả cơ hồ đều ngấm ngầm đối địch với nàng. Không tính phụ hoàng vào thì thế lực đằng sau thật tâm ủng hộ nàng quá ít, thế nên, việc lần này, nàng, nhất định phải thành!Duyên Lân Đế thấy thần sắc kiên định của nàng, nghĩ lại Liễu Chí Thành năm đó thanh cao, liêm khiết vậy mà phản nghịch khiến y cứ thấy thật kỳ, nhưng mà không tìm được chứng cứ có thể phản bác nên chỉ có thể nắm chắc phương châm thà giết lầm còn hơn bỏ sót, y vẫn xử lý người của Liễu Gia, lại nghĩ hài tử này trước giờ không làm chuyện vô nghĩa, thành ra không khỏi đắn đo suy Hiểu Dân ngồi sau lưng thái tử tỉ mỉ quan sát nét mặt Địch Vũ Liễn, suy nghĩ Liễn Vương không thể lấy một nữ nhân vô dụng cho mình, nàng đặc biệt tới gặp Liễu Chí Thành chuyến này, không rõ giữa hai người đã đạt thành hiệp nghị gì, nhưng chắc chắn sẽ có thay gia tộc hắn lật lại án oan. Cho nên, Thôi Hiểu Dân ho nhẹ vài tiếng, thái tử quay đầu lại, y liền đánh mắt ra hiệu, ngụ ý đừng cho Địch Vũ Liễn thành tử chỉ suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng, nói “Phụ hoàng, nữ nhi của nghịch tặc sao có thể làm trắc phi của thập lục đệ, thập lục đệ còn nhỏ, suy nghĩ không chu toàn, vẫn mong phụ hoàng suy xét lại.”Thấy vậy, bát hoàng tử bên kia cũng lại đánh mắt ra hiệu cho hộ bộ thượng thư Ổ Ngân, việc Địch Vũ Liễn muốn làm, bất luận nàng có mục đích gì, nói chung, cứ phản đối sẽ không Ngân Lam lên tiếng, sau khi được hoàng thượng cho phép, thưa bẩm “Hoàng thượng, chuyện này trái với lễ pháp a! Liễu Tĩnh Như lúc tiến cung, là dùng thân phận nhân tuyển tần phi để nhập cung, tuy rằng cùng ngày nàng ta tiến cung, Liễu Gia bị tra ra cử động phản nghịch, nàng ta cũng bị biếm thẳng xuống làm cung nữ hạ đẳng, tuy nhiên, nếu cho làm trắc phi của Liễn Vương, vẫn là rối loạn luân thường.” Hắn phản ứng rất nhanh, tức thì đưa ra sự thật miễn cưỡng mà lại hùng hồn để phản theo lời hắn, làm sóng phản đối vang dền, trong đó mãnh liệt nhất là thế lực của Thôi Gia. Thôi Gia tuy rằng năm đó đã bị trọng thương, nhưng vào năm năm trước, từ lúc thái hậu liệt giường dưỡng bệnh đến nay, thật là lấy bệnh làm tiền vốn, lấy hiếu làm lý do để Duyên Lân Đế nhượng bộ cho phép Thôi Gia quay trở lại, cha của Thôi Hiểu Phong quay về Yến Đô thậm chí còn trở thành Lễ bộ Thượng tình hình này, Vũ Văn Dật Thần nhìn cái ót của Địch Vũ Liễn thầm than, ai, tiểu vương gia đáng thương, có quyền có thế thì sao, cưới người mình yêu cũng phải bị nhiều người như thế phản đối. Vẫn là hắn tốt hơn, tháng ba năm sau dẫn mẫu thân đi tiêu diêu, trên đường gặp phải người như ý, hắn muốn cưới ai cũng không ai có ý kiến. Đương nhiên, nếu trong vòng ba tháng này hắn gặp phải đối tượng, nếu cũng bị trong nhà phản đối, ân, vậy tới lúc đó hỏi đối phương xem có chịu bỏ trốn với hắn không là được, hết sức đơn giản! Bất quá, nương tử tương lai của hắn hẳn không sinh trưởng ở Yến Đô đâu, Vũ Văn Dật Thần dựa theo linh cảm của mình mà phán định.“Phụ hoàng, nhi thần đặc biệt vừa ý Liễu Tĩnh Như! Vẫn mong phụ hoàng thành toàn!” Mấy đứa vô lại này, nói là sợ nàng, ngoài mặt không ai dám cùng nàng nghị sự, thế nhưng trước giờ vẫn thế, cứ nàng nói ra cái gì, tất bọn chúng sẽ tìm ý do đường đường chính chính tới phản đối!“Liễn Nhi, đừng làm càn!” Thôi hoàng hậu đoan chính cao sang đã lên tiếng, “Chưa nói đến việc Liễu Gia mang tội phản nghịch, đường đường nhạc phụ của Vương gia lại là nghịch tặc, loại chuyện không thể xảy ra này, Liễu Tĩnh Như dùng tư cách thi tuyển tần phi của phụ hoàng ngươi nhập cung, cũng coi như trường bối của ngươi, sao còn có thể hứa hôn cho ngươi! Ngươi chẳng lẽ ngại thể diện của hoàng tộc bị mẫu phi phóng đãng bỏ trốn của ngươi ném chưa sạch, nên kiếm thêm loại chuyện này tới để ném cho sạch hay sao!? Sao ngươi có thể giống như mẹ ngươi làm việc không biết nặng nhẹ vậy chứ?” Mụ già lạnh lùng quát trách xong Xin lỗi, là ta bức xúc, lần sau hứa dùng từ nghiêm chỉnh hơn. >. Thể loại Cổ trang, cung đình, sủng , HETên gốc 女帝憨夫 – Nữ đế khờ phuBiên tập Ruby & Lily TrầnNguồn text ngocquynh520Số chương 30 chương/quyển, 7 quyểnMột con người, hai thân phận, nhưng không ai hay biết. Một người là vương gia quyền lực một tay che trời, dưới một người mà trên vạn người nhưng tính cách lãnh mạc. Trong mắt nàng việc đùa giỡn quyền mưu chỉ là trò cười. Vốn tưởng kiếp này không ai có thể bước vào trái tim nàng nhưng nàng lại can tâm tình nguyện để lòng gợn sóng vì một nam nhân khờ ngốc đó, kỳ thật là người tài hoa hết mực, vì không quyền không thế nên bị người đời đùa bỡn, ai cũng cho rằng hắn là một kẻ ngốc. Số mệnh đã định hắn sẽ đắm chìm trong tình yêu của nàng, ấy vậy mà lần đầu tiên nghe thấy câu "ta muốn ngươi" hắn đã sợ tới mức suýt ngất yêu đã khiến cho con người ta thay đổiMột người lãnh khốc vô tình, nguyện ý bỏ qua tất cả, bất chấp bí mật bại lộ, chỉ muốn khôi phục lại thân phận nữ nhi để hưởng thụ tình yêu đời kẻ khờ khạo thiện lương, vì tình yêu mà quyết định cùng nàng trở về nơi mà hắn không muốn đến, nguyện ý giúp nàng bước lên đế vị, bảo vệ nàng khỏi những mưu hại của người đời. Xem thêm Truyện Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Thể loại Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại Một con người, hai thân phận, nhưng không ai hay biết. Một người là vương gia quyền lực một tay che trời, dưới một người mà trên vạn người nhưng tính cách lãnh mạc. Trong mắt nàng việc đùa giỡn quyền mưu chỉ là trò cười. Vốn tưởng kiếp này không ai có thể bước vào trái tim nàng nhưng nàng lại can tâm tình nguyện để lòng gợn sóng vì một nam nhân khờ. Người khờ thường có phúc của người khờ, càng không ngờ được đó chỉ là vẻ bề ngoài của hắn. Tính cách phúc hậu thiện lương, tác phong trước sau như một vui vẻ giúp người, thấy sự tình lục đục chân có thể chạy nhanh hơn bất kỳ ai. Số mệnh đã định hắn sẽ trầm luân trong tình yêu của nàng, vậy mà trước đó hắn đã sợ tới suýt ngất đi khi nghe được thanh âm “Ta muốn ngươi” ấy. Nàng cũng vì hắn buông bỏ chấp niệm của mình chống lại ý trời chỉ mong cùng hắn hạnh phúc. Một kẻ khờ khạo thiện lương, vì tình yêu mà quyết định cùng nàng trở về nơi mà hắn không muốn đến, nguyện ý giúp nàng bước lên đế vị, bảo vệ nàng khỏi những mưu hại của người đời. Câu chuyện tình yêu cảm động thuộc thể loại Xuyên không, Cổ đại hấp dẫn được tác giả truyền tải đầy đủ qua tác phẩm Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân Danh sách chương Quyển 1 – Chương 1 Hoàng tử sống tại lãnh cung Quyển 1 – Chương 2 Thập lục hoàng tử khát máu Quyển 1 – Chương 3 Con trai trưởng tư chất ngu dốt Quyển 1 – Chương 4 Biểu hiện của “Thiên tài” Quyển 1 – Chương 5 Đứa nhỏ của mẫu thân điên Quyển 1 – Chương 6 Chuyện tình bi thương nhất trên đời Quyển 1 – Chương 7 Mục đích trong đời của mỗi con người Quyển 1 – Chương 8 Tranh chấp phế lập kịch liệt Quyển 1 – Chương 9 Tượng quẻ của chư vị hoàng tử Quyển 1 – Chương 10 Tôn giả tương lai Quyển 1 – Chương 11 Lần đầu nghe tên Thập lục hoàng tử Quyển 1 – Chương 12 Lần đầu tới Huyên Cấm Thành Quyển 1 – Chương 13 Tiến cử mang dụng ý riêng Quyển 1 – Chương 14 Vừa lúc gặp đứa nhỏ mặt lạnh Quyển 1 – Chương 15 Gặp được khắc tinh trong số mệnh Quyển 1 – Chương 16 Dụng ý cuộc tuyển chọn thư đồng Quyển 1 – Chương 17 Tâm tư lo lắng không yên Quyển 1 – Chương 18 Biểu đệ của thái tử bị đánh đòn Quyển 1 – Chương 19 Tâm ý chân chính của Hoàng thượng Quyển 1 – Chương 20 Muốn thêm tội cho người Quyển 1 – Chương 21 Không may tự cho mình là thông minh Quyển 1 – Chương 22 Nhận tội và ngụy biện Quyển 1 – Chương 23 Che dấu sự thật Quyển 1 – Chương 24 Kẻ thù đã định Quyển 1 – Chương 25 Phương án con nợ cha trả Quyển 1 – Chương 26 Tiểu hoàng tử cướp bóc Quyển 1 – Chương 27 Đứa trẻ khờ vui vẻ Quyển 1 – Chương 28 Giấc mộng đẹp khó dài lâu Quyển 1 – Chương 29 Mẹ con xa cách Quyển 1 – Chương 30 Con đường của mỗi người Quyển 2 – Chương 1 Vùng đất phân tranh Quyển 2 – Chương 2 Bộ tộc Mạc thị Quyển 2 – Chương 3 Bí mật bị lộ Quyển 2 – Chương 4 Bồ câu bị lọt lưới Quyển 2 – Chương 5 Mãng phu thất ngôn Quyển 2 – Chương 6 Nhận thân nhân, gấp rút quay về Quyển 2 – Chương 7 Nạp thiếp phong ba Quyển 2 – Chương 8 Chim ưng bí ẩn Quyển 2 – Chương 9 Hủy thi diệt tích Quyển 2 – Chương 10 Chiếm làm của riêng Quyển 2 – Chương 11 Họa ẩn mưu ngầm Quyển 2 – Chương 12 Trên lầu các, xem khao quân Quyển 2 – Chương 13 Sóng gió vịt quay Quyển 2 – Chương 14 Ngoài dự đoán Quyển 2 – Chương 15 Ngầm nổi sát ý Quyển 2 – Chương 16 Quà sinh nhật Quyển 2 – Chương 17 Tình không tự biết Quyển 2 – Chương 18 Hành động tùy tiện Quyển 2 – Chương 19 Lại bứt râu cọp Quyển 2 – Chương 20 Tang chứng vật chứng Tổng hợp Chương Truyện Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân “update 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đứng bên bờ hồ, Địch Vũ Liễn ngửa mặt trông lên, Si Mị đã bay mất tăm. Nàng cuối đầu xuống, không nhịn nổi lại chơi đùa với chiếc chuông nhỏ trên tấm bùa bình an đeo bên thấy vậy, Tử Địch sau lưng nàng đắc ý reo một tiếng, nếu nàng ta có đuôi, khẳng định cũng đã sớm vểnh lên, ngoắt qua ngoắt lại rồi. Nàng ta ra sức nháy mắt với tỷ tỷ của nàng, ngụ ý mình đây là thiên tài, đoán thật Tiêu thì tỏ vẻ bất khả tư nghị, tuy là từ đầu đến cuối chủ tử nhà nàng chỉ một kiểu biểu tình, nhưng hễ là người hầu hạ lâu năm bên cạnh đều hiểu rõ tâm tình của nàng hiện tại không chỉ tốt bình thườngLúc này, Tiểu Phúc Tử đi đã lâu lại về tới, bước đến bên cạnh Địch Vũ Liễn, hắn mang sự tình đã điều tra rõ cung kính bấm báo, nói “Vương gia, Vũ Văn Dật Thần đó…” chính là kẻ chặn đường ưng, hắn vốn tính nói vậy, rốt cuộc lại bị Địch Vũ Liễn chặn nhắc tới tên của cái gã vẫn lẫn quẩn trong đầu mình từ trưa tới giờ, Địch Vũ Liễn hơi nghiêng đầu, buộc miệng liền thốt ra “Đúng rồi, hôm nay hắn làm gì ở đâu?”“…,” Tiểu Phúc Tử gạt đi cảm giác thắc mắc, nghĩ là chủ tử thần thông quảng đại đã rõ chuyện mình muốn bẩm báo, lại mừng thầm vì vấn đề nàng hỏi, may mắn Tử Địch đã bảo hắn điều tra, nhờ thế mà hắn có thể đáp được, “Hồi bẩm Vương gia, nô tài nghe nói hắn vì không thể vào Ngự Y Viện, đã được người nhà an trí vào trong Ngự Lâm Quân.”Địch Vũ Liễn khó hiểu nhìn Tiểu Phúc Tử, nhếch nhếch hai hàng lông mày, từ Ngự Y Viện đến Ngự Lâm Quân, khoảng cách không khỏi có chút quá xa.“Hắn chiều này đã vào Ngự Lâm Quân, hẳn phải nằm trong đội ngũ phụ trách ở Phúc Thọ Viên.”Vậy lần này nàng có thể trông thấy mặt mũi hắn rồi! Địch Vũ Liễn không nhịn được mà nghĩ như vậy.“Có phải nên đem hắn…” trói lại, đánh đập tra khảo một phen? Tiểu Phúc Tử đang định xin chỉ thị, thì thấy Địch Vũ Liễn phất tay ngăn lại không để hắn nói tiếp.“Không cần đem hắn tới đây.” Địch Vũ Liễn đã hiểu lầm ý của Tiểu Phúc Tử, nàng lại cuối đầu xuống búng chiếc chuông vài cái, trong khi cân nhắc hiện tại hẳn nên đến Phúc Thọ Viên coi thử, chưa kịp phát giác ra mình có vẻ như hơi nôn nóng, nàng đã cất bước đi được vài bước, suy nghĩ xem có nên gọi Si Mị quay lại hay không, nàng liền ngừng cước bộ, ngửa đầu lên trời, đúng lúc trông thấy Si Mị từ đằng xa bay thế mà, nàng còn chưa rời đi chỉ chấp tay đứng bên bờ hồ, tính huýt gió, gọi ái ưng xuống thì, lại nghe thấy một chuỗi âm thanh dài, nhỏ vang lên, âm lượng không lớn, nhưng thong thả, du dương, cùng lúc, ái ưng của nàng sau khi lượn vài vòng trên trời, liền bay về hướng phát ra âm thanh từng nghĩ tới có người có thể gọi được ưng của nàng, Địch Vũ Liễn biến sắc, nổi giận hạ lệnh “Đi! Bắt tên gia hỏa đã phát tiếng gọi Si Mị đến cho bản vương!”“Dạ?” Ba người Tiểu Phúc Tử sửng sốt, không hẹn mà vô cùng kinh ngạc thốt lên, ba người lắng tai tỉ mĩ nghe, đáng tiếc, không nghe được Vũ Liễn ngoảnh lại nhìn bọn họ, phát hiện bọn hắn mặt mũi ngơ ngác, nàng nhăn mày hỏi “Các ngươi không nghe thấy âm thanh gì?”Ba người cùng lắc đầu, liền thấy Địch Vũ Liễn như đã nghĩ ra cái gì, một vẻ bàng hoàng chưa từng thấy hiện lên trên mặt nàng, đợi ba người kịp phản ứng, nàng đã thi triển khinh công, lướt qua mặt hồ, chớp mắt bỗng mất Phúc Tử phục hồi lại tinh thần đầu tiên, vội vàng kêu hai người còn lại cùng nhau đuổi Vũ Liễn sở dĩ cảm thấy bàng hoàng, là bởi vì ba người Tiểu Phúc Tử bên cạnh nàng võ công đều không kém, vậy mà cũng không nghe ra âm thanh nọ, tức thì, nàng liền trong chớp mắt hiểu ra kẻ phát ra tiếng đã dùng “Thượng huyền thiên âm” để gọi Si Mị, nếu không phải nội lực của nàng đủ cao, hẳn nàng cũng không nghe nghĩ nếu đã có năng lực gọi Si Mị đến, thì tám phần mười cùng kẻ chặn tin tức Si Mị mang theo có liên hệ, trong lòng không khỏi nổi cơn thịnh nộ, ngay tức thời lửa giận bừng bừng giết tới hướng ái ưng bay xuống, chuẩn bị xé người nào đó ra thành tám một đường, Địch Vũ Liễn cứ luôn nghĩ nếu không phải nàng phát hiện được, mai sau ví như lại kêu Si Mị đi truyền tin tức trọng yếu gì, há chẳng phải vô cùng dễ dàng để cho đối phương biết? Người có công lực bậc này, lại có thể ra vào hoàng cung, nàng cặn kẽ tính cũng không vượt quá con số mười người, không ngoài phụ hoàng nàng, hoàng thúc, ám ảnh vệ bên người phụ hoàng, vân vân, nhưng dù là những người này, cũng không ai có khả năng triệu gọi Si Mị của nàng, càng không lý do gì phải chặn tin tức của nàng. Nghĩ đến đây, nhận định kẻ này nàng không thể xem thường, nàng nhảy lên nóc nhà, trực tiếp dùng lối tắt, tăng tốc độ chạy tới chổ lúc cảm giác nàng đã đến nơi rồi, Địch Vũ Liễn dự tính từ trên nóc nhà nhìn bao quát xuống các ngõ đường, tìm tên dám cả gan làm loạn gọi ưng của mình đến. Nàng còn chưa kịp tìm, một thanh âm quen thuộc, hẳn nên nói là trưa hôm nay đã nghe qua, khiến nàng dư vị suốt cả buổi chiều truyền đến tai âm dịu dàng, dễ nghe, mang theo chút sủng nịch, chút bất đắc dĩ, còn pha chút dỗ dành, nói “Tiểu Ưng a, ngươi sao lại chạy tới chỗ này hả? Chắc chắn là Dật Tân gây sự, đuổi ngươi đi, có đúng không? Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối không có ý đuổi ngươi, cho nên đừng có buồn, cứ theo ta về nhà đi nha!” Vũ Văn Dật Thần gọi Si Mị xuống, để cho nó đứng lên cánh tay trái mình, đùa với nó một lúc xong thì nói với Si Mị, không biết ưng kia nghe có hiểu hay không, nhưng trái lại Địch Vũ Liễn đúng lúc từ trên nóc nhà nhìn xuống nghe rất rõ nhìn nam tử ngồi chồm hổm trong một hốc nhỏ hẻo lánh, người khác khó chú ý đến, cùng với ái ưng của nàng nói chuyện, nhờ thanh âm kia và Vũ Văn Dật Tân được y đề cập tới trong lời nói, lửa giận trong lòng do đã nhận ra được đối phương là ai, liền bị tiếng cười “Hì hì” bình thường ấy dập Văn Dật Thần đứng lên, khó xử nhìn Si Mị, nói thầm “Ta phải làm sao mới có thể thần không biết, quỷ không hay mang ngươi ra khỏi cung hả? Ngươi không thể bay loạn trên kia nữa, nếu để cho Liễn Vương khủng bố nọ phát hiện được, liền nguy!”Thần không biết, quỷ không hay? Thật lớn gan, còn định trộm ưng của nàng! Người nào đó ở bên trên tức tối nghĩ. Lại nghe tới hai chữ “Khủng bố” gắn lên đầu mình, khuôn mặt người nào đó lập tức trở nên khó coi.“Nghe Dật Tân miêu tả, tiền nhậm chủ tử của ngươi không phải đáng sợ bình thường. Trưa nay ta không cẩn thận đã đắc tội với hắn, tuy ta không thấy mặt hắn, nhưng từng cơn từng cơn ớn lạnh ngoài cửa sổ truyền vào đã có thể khiến ta khẳng định hắn thực sự cực kỳ khủng bố hệt như lời đồn!” Cùng với một chú ưng nói chuyện, Vũ Văn Dật Thần đúng là không hề cố kỵ, nghĩ gì liền nói đó!Ớn lạnh? Mắc mớ gì tới nàng, cuối mùa đông, không lạnh chẳng nhẽ phải nóng mới chịu!? Hơn nữa, nàng trở thành tiền nhiệm chủ tử của Si Mị hồi nào!? Vì sao thành tiền nhiệm? Trán của người nào đó không chú ý đã nổi lên một cọng gân xanh.“Nếu lại để cho tiền nhiệm chủ tử của ngươi biết được ngươi ở chổ ta gần một tháng, tờ giấy trong ống tre nhỏ truyền tin kia cũng do ta xé, ngươi nói, hắn sẽ làm gì?”Nàng sẽ rút gân hắn, lột da hắn, cho hắn thật sự cảm nhận chổ khủng bố của nàng thử xem! Lửa giận bị dập tắt một lần nữa được nhóm lên trong lòng Địch Vũ Liễn.“Ta khẳng định mạng nhỏ khó toàn á! Kỳ thực, Liễn Vương hồi còn nhỏ hắn rất đáng yêu.”Nghe câu này, lửa giận trong lòng người nào đó có xu thế cháy nhỏ lại.“Chỉ là lạnh như băng, không thích nổi!”Sắc mặt người nào đó tăng thêm vài phần u ám.“Với lại, phẩm vị của hắn ra sao vậy a! Hồi nhỏ thì mặc một thân đen, lớn lên càng tệ hơn, bắt người chung quanh cũng một thân đen, khó coi chết được! Càng khỏi nhắc tới phủ đệ hắn chuẩn bị tới ở cạnh bên chúng ta, phủ đệ kia cũng bị hắn làm thành đen như mực. A! Thật sự là phủ đệ kia bị tàn phá đến không còn hình dạng khiến ai cũng không nỡ lòng nhìn!” Vũ Văn Dật Thần chịu không nổi mà phê bình, mỗi lần hắn đi ngang qua phủ bên cạnh liền không nhịn nổi muốn nói như nào đó đại hỏa, nàng thích màu đen trở ngại gì hắn? Vì cái gì mỗi thứ hắn phải mỗi phê bình?“Còn nữa, hắn đặt tên cũng rất kém phẩm vị, Si Mị! Ngươi nghe xem, ngươi đẹp như vậy sao có thể bị kêu bằng một quỷ danh như thế hả? Rất khó nghe a! Vẫn là Tiểu Ưng ta đặt cho ngươi đơn giản, dễ nhớ, thuận tai!”Quỷ danh!? Người nào đó có loại cảm giác suýt nữa bị tức đến ói máu.“May mà khi hắn còn bé, cái lần ta thấy hắn, đã phản ứng kịp nhanh, nghe hắn là hoàng tử, ta liền gấp rút bỏ chạy! Bằng không, để hắn tóm được, mấy năm qua đâu có ngày an ổn a!”Có ý tứ gì!? Lẽ nào hắn chạy không thành công, bị nàng bắt được, liền có nghĩa là hắn không sống yên ổn qua ngày ư? Người nào đó bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.“Nói tóm lại, không thể để hắn tìm thấy ngươi, cũng không thể để hắn phát hiện ra ta, ta muốn bị đuổi khỏi Ngự Lâm Quân sớm một chút, có thể lánh hắn bao xa thì lánh bấy xa, Tiểu Ưng, ngươi nhớ cũng phải trốn hắn nha!”Mình hắn trốn còn chưa đủ, còn giựt giây con ưng của nàng đi bụi! Địch Vũ Liễn đen mặt vì tức.“Người trong hoàng tộc, thì phải tránh xa một chút, đặc biệt là Liễn Vương!” Thường ngày, không có người khả dĩ để cho hắn nói hết nỗi lòng, Vũ Văn Dật Thần khó tránh khỏi cùng với một chú ưng nói chuyện thỏa thích thật cuối cùng, tựa như đổ dầu vào lửa, vì sao đặc biệt là nàng!? Người nào đó phẫn nộ rồi.“Tiểu Ưng, thời gian không còn sớm, ta hãy cứ giao ngươi cho Tần Thuật thúc thúc cất giữ chắc được! Chờ tới lúc ta xuất cung, sẽ mang ngươi trở về!” Vũ Văn Dật Thần đứng dậy ló đầu ra kiểm tra một chút, phát hiện không có người nào, bèn vui vẻ ôm Si Mị đi tới chổ Quang Vũ Môn, chổ đó có Tần Thuật có quan hệ tốt với ngũ thúc của hắn, đối với hắn cũng tốt, hơn nữa canh ở nơi đó toàn người quen, chắc sẽ không nói lung tung ra tiếc hắn chú ý trái phải trước sau, duy chỉ quên phía trên, chỉ thấy Địch Vũ Liễn đứng ở trên nóc, càng nghĩ càng thấy tức, rốt cục lửa giận phun trào trong thầm lặng, Vũ ~~~ Văn ~~~ Dật ~~~ Thần! Người nào đó gào thành tiếng trong bụng, muốn bị đuổi khỏi Ngự Lâm Quân, nàng tác thành cho hắn! Thích trốn nàng phải không, muốn tránh thật xa phải không! Được, nàng không để hắn như ý!Thế là, đương lúc ba người Tiểu Phúc Tử tìm được Địch Vũ Liễn, nàng đã nhảy từ trên nóc xuống dưới. Ba người nhìn vẻ mặt chủ tử nhà bọn hắn nom tái mét, cả người tản ra sát khí, trong bụng sờ sợ nghĩ “Rốt cuộc kẻ nào xui xẻo rồi!?

nữ hoàng đế khờ phu quân