Vẫn luôn cho rằng tốt nghiệp rồi vẫn sẽ luôn là bạn bè của nhau 💔 28. Không có ai xuất hiện 2 lần trong cuộc đời bạn, vì nếu vậy bạn sẽ không học được cách trân trọng. 💔💔💔 29. Hóa ra cảm giác đầu tiên khi thích một người chính là tự ti 💔💔 30. "Người hiểu rồi thì không cần giải thích, người không hiểu thì việc gì phải giải thích". Năm 2 học thứ 2 của Ayanokouji tại ngôi trường cao trung giáo dục nâng cao Tokyo Sau khi hoàn thành xong [Bài thi đặc biệt] cuối năm nhất và thoát khỏi dã tâm của Tsukishiro, Ayanokouji lên năm hai Cao Trung Koudo Ikusei bình yên vô sự. Sau kì nghỉ xuân ngắn ngủi, lễ nhập học được ️ Truyện Tranh Boy Love Hàn Quốc bản dịch Full mới nhất, ảnh đẹp chất lượng cao, cập nhật nhanh và sớm nhất liên tục mỗi ngày tại Comics24h. Chapter 28 5 tháng trước. Nhân Ngư Hãm Lạc. Chapter 14 7 tháng trước. Bất Tảo Triều. Cú Homerun Lần Thứ 7. Chapter 17 1 năm Xuân và Yêu trong "Truyện Kiều". Truyện Kiều là giai phẩm gần như toàn bích, điều đó không cần bàn nữa. Nhưng Xuân và Yêu trong Truyện Kiều thì chưa hẳn ai cũng cảm hết, hoặc cách cảm rất khác nhau. Thậm chí những trí thức lớn như Ngô Đức Kế, Huỳnh Thúc Kháng Tác giả Mộc MiênTriệu Tiểu Vân vừa tỉnh dậy phát hiện bản thân xuyên về năm 80, trở thành cô gái được nuông chiều, có bà mẹ cực phẩm đưa tất cả đồ tốt cho cô ấy. Nhìn bản thân vừa đen vừa mập, Triệu Tiểu Vân quyết định giảm béo, thành cô gái xinh đẹp, kiếm tiền, dưỡng gia. DIacAwr. Edit LuChan“Lục Hoài Chinh –”Phụ nữ hai mươi tám tuổi là khổ sở bà Phùng nói lời này, Vu Hảo vẫn rất bình thường đứng trước gương trong nhà tắm trang điểm. Bà Phùng đi ngang qua nhà tắm, trong tay ôm một đống quần áo vừa gấp xong, trong miệng không ngừng lẩm nhẩm, không biết là nói với cô hay tự nói vơi chính mình.“Lúc mẹ hai mười tám tuổi thì đã có vết chân chim rồi… Có điều không để tâm lắm, nhưng dần dần, mặt cũng bắt đầu xuống sắc. Lúc ở đơn vị nghe người khác gọi mẹ là chị Phùng là lại liếc xéo người ta, lúc uống cafe thì luôn cho vài quả cẩu kỷ tử vào. Khi đó còn chưa hiểu gì, cho đến khi xem xong bộ phim trên TV, mới biết hóa ra đó chính là bệnh lão hóa của chị em phụ nữ.”Trong nhà vệ sinh không ai đáp lời, rất yên tĩnh, chỉ có tiếng loảng xoảng của chai lọ thủy tinh va vào Ngạn Chi mở tủ quần áo của Vu Hảo ra, xếp đồ vào đấy cho cô. Tay mới vừa đưa vào thì đã chạm đến một vật cứng cứng, lấy ra nhìn, thì ra là dụng cụ thẩm mỹ mà mấy ngày trước nha đầu này lật tung khắp nhà mà vẫn không tìm ra. Không phải nói là dùng xong thì cất vào trong ngăn kéo sao, Phùng Ngạn Chi bất đắc dĩ lắc đầu, lấy ra đặt vào chỗ nổi bật hộ cô.“Dù có chăm sóc mặt tốt đến đâu mà không kết hôn thì có ích gì, chờ cho cơ thể suy yếu, để xem con sinh con thế nào.” Bà Phùng lại trách mắng cô như thường đến đây, bảo gương mặt này đẹp tuyệt thì chưa đến mức, nhưng đúng thật là khá xinh xắn, tách biệt các ngũ quan ra thì nhìn không đẹp như thế, nhưng đến khi đặt chung một chỗ thì khá có ý vị. Cộng thêm khí chất trên người cô quá sạch sẽ, mi dài mắt sáng, giống như một đầm nước trong, rất có ý Ngạn Chi luôn ngầm phê bình việc mấy năm nay cô chưa từng có bạn trai, tốn không ít tâm tư giới thiệu đối tượng cho cô. Từ nhỏ Vu Hạo đã tâm cao khí ngạo, số nam sinh theo đuổi cô có bẻ đầu ngón tay cũng không đếm xuể, gì mà chưa từng thấy qua đàn ông con trai chứ, con bé mà muốn tìm còn sợ không tìm được sao? Nhưng quan trọng nhất chính là chưa gặp người nào khiến mình rung động cả, Phùng Ngạn Chi mắng cô là đồ trái tim được làm bằng đá, không chút tan chính bản thân cô lại thấy không đúng, cô cũng từng rung động rồi Hảo bịt tai không nghe, ung dung soi gương vẽ mi, Phùng Ngạn Chi lại bắt đầu quét sân ở bên miệng thì vẫn không ngừng nói “Đàn ông hai mươi thích con gái hai mươi, đến khi ba mươi tuổi vẫn muốn tìm một cô hai mươi mấy, còn lũ đàn ông ngoài bốn mươi thì khỏi phải nói nữa, có tên nào nhìn thấy gái hai mươi mà mắt không sáng lên không, lấy giáo sư Hàn trong viện của con mà nói kìa, người cũng đã năm mươi rồi, thế mà hễ nhìn thấy cô nào hai mươi là lại y hệt tên dại gái.”Lúc này Vu Hảo nghe không nổi nữa, thò nửa người ra khỏi nhà tắm, “Mẹ đừng có bôi xấu giáo sư Hàn nữa, thầy ấy đối xử thân thiết với mọi người, người nào cũng đối xử như nhau, hơn nữa giáo sư Hàn còn có ơn với con, cẩn thận đừng để ông Vu nghe thấy, không thì lại nổi trận lôi đình với mẹ đấy!”Phùng Ngạn Chi biết vừa rồi mình nói không đúng, bèn đổi lời “Dù sao thì cũng ý là như vậy, con tự suy ngẫm chút đi, hồi đó con lên đại học, giá thị trường cao như vậy, còn có nhiều nam sinh theo đuổi đến nhà, bây giờ thì sao, có phải không ai thèm hỏi han gì không hả, con có khác gì cọng rau già không?”Vu Hỏa phản bác lại “Con là cọng rau già, vậy chứ mẹ là gì? Cọng rau nát?”Phùng Ngạn Chi không so đo với cô, chỉ cười bỏ qua. Từ lâu đã biết con gái mình là đứa cố chấp, ngoan cố không thay đổi, trong lòng tự có chính kiến, nếu con bé đã quyết tâm không kết hôn, thì cho dù ai bắt ép cũng không được. Giờ có mắng chửi gì nó thì cũng chỉ có tự mình sốt ruột, lại còn bê đá đập chân Ngạn Chi dọn rác, chuẩn bị ra cửa mua thức ăn, “Đưa chìa khóa xe cho mẹ, đợi lát nữa nhờ bố con đưa con đi làm đi, chứ hôm nay mẹ phải đến thăm bà.”“Ở trong túi xách của con ấy.” Vu Hảo soi gương son môi, há miệng, không hề có chút hình tượng nào, “Gần đầy bà chăm triệu kiến mẹ nhỉ?”Vừa dứt lời, chợt trong đầu lóe lên tia sáng, như sực tỉnh khỏi giấc mộng, đôi mắt trong gương to tròn trừng lớn, tròng đen đảo một vòng ——Xong đời rồi!Cũng mặc kệ chỉ mới thoa son được nửa, cô nhanh như chớp xông ra ngoài chạy xuống rồi, bà Phùng đã cầm tấm thiệp hồng trong tay chạm rãi quơ quơ, giọng điệu hệt như phát hiện được châu lục mới“Ôi chao, Tống Tiểu Đào cũng sắp kết hôn rồi à? Là nghiên cứu sinh do giáo sư Hàn hướng dẫn đấy hả? Là cái đứa thích sắp đặt sau lưng con phải không? Năm nay mới hai mươi lăm tuổi nhỉ, vẫn còn đi học chứ?”Chính vì Vu Hảo sợ hỏi đến phiền nên mới tìm cách giấu giếm, mới hai tháng mà đây đã là tấm thiệp mời thứ ba rồi, hóa ra năm nay người ta lại đua nhau kết hôn nhiều thế. Cô chấp nhận số phận, dựa tường thở dài, cúi đầu đóng nắp son lại, mắt nhìn mũi nói“Đúng đúng đúng, chính là Tống Tiểu Đào đấy đấy. Đối phương còn là một con rùa biển, làm kiến trúc, nhà hai căn hộ. Kết hôn rồi thì bán một căn hộ ở gần viện của chúng ta để mua nhà cưới, còn vay tiền mua xe. Nói là để cô ta mỗi ngày có xe để đi làm, từ căn nhà kia đến viện chúng ta đi bộ chỉ mất năm phút, nhưng bị tắc đường thì đến tận ba mươi phút. Cộng thêm trong viện không có bãi đậu xe, mỗi ngày còn phải dậy sớm giành giật chỗ đỗ với người khác, mẹ nói thử xem có phải chồng cô ta không hiểu chuyện hay không?”“Mẹ thấy con mới là đứa không hiểu chuyện đấy, bớt đùa bỡn người khác đi.” Phùng Ngạn Chi xem thường nhìn Hảo đứng trước cửa kính, cũng không biết cô nương Tống Tiểu Đào kia có gắn sai dây thần kinh nào không, mà lúc nào cũng muốn so bì với Vu Hảo. Bao gồm bộ quần áo mà Vu Hảo mới mua, cách đây mấy hôm cô ta cũng vừa mua một bộ hệt như thế, còn nhăn nhó nói là người nhà ở nước ngoài gửi đồ về từ sớm rồi, ý ám chỉ Vu Hảo đang bắt chước theo cô ta.“Con bé này cũng được đấy chứ,” Phùng Ngạn Chi chinh chiến sa trường nhiều năm, sao lại không nhận ra chút tính toán giữa con gái với nhau, bà cố ý hả hê nhìn nói, “Không phải con bé thích đạp con xuống để so sánh sao? Người ta lúc này nở mày nở mặt rồi, có chồng điều kiện tốt, thế cũng coi như là cách mạng thành công rồi. Mẹ thấy giờ con bị con bé đó vượt mặt rồi đấy ——”Vu Hảo không muốn nghe nữa, “rầm” một tiếng đóng cửa chí Vu già giật mình run lên, cầm nồi hò hét chạy ra khỏi phòng bếp, mù mờ nhìn bà Phùng đang đứng ở cửa, “Sao thế sao thế!”Phùng Ngạn Chi cúi đầu thay giày, tâm tình tốt nhìn Vu Quốc Dương nói “Ông cũng đừng có rảnh rỗi quá, không phải Tiểu Thẩm về nước rồi à! Tôi bảo ông mời cậu ta lại nhà mình dùng bữa, rốt cuộc ông đã nói chưa thế hả?”Ông Vu à một tiếng, sờ mũi, giả vờ bình tĩnh đáp “Nói rồi.”“Hễ nói láo là lại sờ mũi, không sợ người ta không nhìn ra hả?” Phùng Ngạn Chi làm như muốn đánh ông, “Nhìn một cái là biết ngay ông chưa nói rồi, tôi thấy ông bây giờ cũng không để tôi vào trong mắt nữa, thế thì dứt khoát ly hôn đi.”Vu Quốc Dương cuống cuồng nói “Nói gì thế hả! Cũng đã lớn tuổi rồi ly hôn cái gì! Không phải Tiểu Thẩm vừa về nước hay sao, còn một đống chuyện trong viện, cả ngày không phải nghiên cứu thảo luận này thì cũng là nghiên cứu thảo luận khác, còn chưa điều chỉnh được chênh lệch múi giờ, thế thì tôi còn không biết xấu hổ chạy tới đẩy con gái mình lên làm gì, hơn nữa, mấy năm nay Tiểu Thẩm sống rất tốt, cũng có phải bà không biết chuyện của hai đứa nó đâu.”“Biết thì sao! Bây giờ tụi nó đã lớn rồi, điều kiện Tiểu Thẩm tốt như vậy, ông mà không nhanh chân thì sẽ có người muốn làm mối đấy!”“Được được được, tôi biết rồi, chờ Tiểu Thẩm có rảnh, tôi sẽ dẫn cậu ta lại nhà mình ăn cơm.” Vu Quốc Dương biết tính tình của Phùng Ngạn Chi, nói nhiều cũng vô ích, giọng mềm xuống, suy nghĩ một chút rồi lớn gan nói, “Bà gấp gáp cái gì chứ, Tiểu Thẩm là người tuấn tú lịch sự, nhưng Hảo Hảo nhà chúng ta cũng không kém, bà cho con bé thêm thời gian đi.”“Sầm” một tiếng, lúc này đổi lại là Phùng Ngạn Chi sập cửa mà đi.…Dịp đầu xuân, tháng hai hoa nở yêu kiều đầy sức sống. Trước viện nghiên cứu, cây đào mọc cành lá tốt tươi, còn đâm chồi vài nụ như những hạt gạo, hương thơm ngào tối Vu Hảo có bữa tiệc, nhưng cô lại lười tham gia, bởi vì đó là tiệc độc thân của Tống Tiểu Đào cùng với người chồng hoàng kim sau này của cô ta. Tống Tiểu Đào tính toán ván này rất chu đáo, nói rằng đám bạn của chồng cô ta vẫn còn độc thân, nên muốn làm mai cho mấy chị em trong của Tống Tiểu Đào tên Lâm Sưởng, chữ kia đọc là “chang”, đồng âm với chữ Xưởng, cái tên này rất hiếm gặp, lần nào Tống Tiểu Đào giới thiệu với người ta là đều phải uốn lưỡi một lần, rất sợ người khác nghe không rõ. Quả thật con người Lâm Sưởng có năng lực, bề ngoài dễ nhìn lại có công việc ổn định, kết đôi với Tống Tiểu Đào quả là hợp. Ở đơn vị Tống Tiểu Đào có nói trình độ của bạn chồng cô ta không hề thua kém gì chồng cô ta đâu, ai ai cũng đều là cực phẩm nhân gian thành tích rạng rỡ. Mấy cô gái nhỏ nghe vừa nghe thấy là bạn của chồng cô ta, trong nháy mắt tinh thần phấn chấn hẳn lên, kéo lấy tay Tống Tiểu Đào làm như thân thiết còn hơn cả chị em ruột, “Này Tiểu Đào, bạn của chồng cô còn độc thân thật đấy hả?” Đã nhiều năm vậy rồi, học vấn của Từ Hàng không chút tiến bộ, nhưng ngược lại công phu gió chiều nào xoay chiều nấy lại tiến bộ không Đại Lâm và Vu Hảo hừ mũi xem thường, rất không ưa vẻ mặt đắc ý của Tống Tiểu Đào, thế là tìm đại một cái cớ từ chối, ra tiệm cơm cùng Vu Hảo ăn ngấu lễ được tổ chức vào thứ Đại Lâm đến cùng với Vu Hảo, trong đại sảnh chật ních khách quý, tiếng nói cười ồn ào, người người đều uống đến mặt đỏ ửng, náo nhiệt sôi nổi. Hai người đi hơn một vòng mới tìm được giáo sư Hàn, chỉ thấy mấy cô gái trẻ đang trò chuyện đến khí thế đất trời, tiếng cười tựa chuông bạc, một trận lại tiếp trận Đại Lâm và Vu Hảo kéo ghế ra ngồi xuống, “Nói chuyện gì vậy?”Tiểu cô nương thấy hai người tới, cười híp mắt nói “Chị Vu Hảo, chị Đại Lâm, hôm đó hai người không tới thật đáng tiếc.”Hai người đưa mắt nhìn nhau, Vu Hảo cúi đầu cười, Triệu Đại Lâm nhàn nhã dựa vào lưng ghế, cố ý kinh ngạc “Làm sao, Lâm Sưởng phát tiền cho mấy người hả?”Tiểu cô nương phất tay “Đừng nói vậy chứ, bạn của Lâm Sưởng người nào người nấy đúng hệt như Tiểu Đào nói, còn đẹp trai hơn cả Lâm Sưởng, khó trách Lâm Sưởng lại kết hôn sớm.”Triệu Đại lâm nửa tin nửa ngờ liếc nhìn người nói chuyện, đúng lúc này, nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới. Không đợi Vu Hảo kịp phản ứng, hai chàng phù rể đã đi tới cạnh bàn, dường như là bị trưởng bối quen biết cản có mấy bước, đưa lưng về với cô nương cũng không dám lớn tiếng, chỉ có thể nhỏ giọng nói với Triệu Đại đàn ông đeo kính tên là Khương Việt, làm ở viện kiểm soát, bố mẹ đều làm ở học viện phiên dịch viên cấp cao, chỉ mới từng hẹn hò với một người bạn gái, nghe nói là do tính cách của cô ta rất không bình thường nên mới chia tay…Triệu Đại Lâm liếc mắt cả tính cách của người bạn gái trước không bình thường mà mọi người cũng biết hả?Đây là tự anh ta cầm chai rượu đó là Chu Địch, là người trẻ tuổi nhất trong đám họ, mới hai lăm tuổi, tốt nghiệp đại học Hàng không Bắc Kinh, ở trong đội mô hình hàng không quốc gia. Sợ Triệu Đại Lâm không hiểu mô hình hàng không là cái gì, còn đặc biệt vô tội hỏi một câu, chị Đại Lâm, chị biết mô hình hàng không là gì không?Liền bị Triệu Đại Lâm liếc xéo một cô nương cười hì hì quay đầu nhìn, rồi đột nhiên ngẩn ngơ, trong nháy mắt vẻ mặt trở nên mừng rỡ như điên, kích động đến nỗi cả khuôn mặt đỏ bừng lên. Sắc mặt phụ nữ chính là tiết trời tháng sáu*.Triệu Đại Lâm nghi ngờ nhìn theo ánh mắt cô ta, hình như bên kia có một người đi tới, người đó, khoác tay lên vai Chu Địch, cúi đầu nói chuyện với mấy người đàn ông trung niên ngồi trên ghế.*Ý chỉ phụ nữ hay trở mặt, giống như thời tiết tháng sáu.Bỗng nghe thấy cô nàng bên cạnh lăm le nói, trọng điểm đến trồi, trọng điểm ——Chính là người đó, người đứng giữa hai người dù ba người họ không chênh lệch chiều cao là bao, nhưng người ở giữa kia lại cao nhất. Ánh đèn trong tiệc cưới lập lòe, đứng trong đám người rộn rã huyên náo, vậy mà anh ta lại có vẻ nổi bật lạ thường. Âu phục cắt may được anh ta cầm trong tay, bên trong chỉ mặc mỗi áo sơ mi trắng không thắt cà vạt, cổ áo mở hai nút, để hở đường cong xương quai xanh rõ ràng, tay áo xắn lên, lộ ra cánh tay bền chắc thon dài, gân xanh hằn trên mu bàn tay đã toát lên mùi vị đàn ông tuấn dâu đi tới bên cạnh anh ta thẹn thùng thấp giọng nói đôi câu, buổi tiệc sắp bắt đầu, anh mau mặc âu phục vào đàn ông nhướn mày, hơi gật đầu, vừa không yên lòng cài nút áo sơ mi, vừa nghe người đàn ông trung niên miệng lưỡi lưu loát kể chuyện mình còn đi lính hồi còn trẻ“Bản lĩnh giấu tiền riêng của tôi đây được luyện thành là nhờ trước kia đi lính biên giới, hồi đó mới vào đơn vị, tiểu đội trưởng không cho hút thuốc nên bọn tôi mới tìm chỗ giấu, gói thuốc của tôi nằm trên trục quạt gió hai ngày, cuối cùng vẫn bị ông tiểu đội trưởng phát hiện. Lúc ấy chỉ có một chiến hữu Sơn Đông là giấu được, còn mấy người bọn tôi chỉ có thể lấy giấy bọc phân bò ngửi cho đỡ cơn thèm, nhưng tên đó lại có thuốc hút, bọn tôi mới hỏi cậu ta giấu ở đâu, mấy người đoán xem cậu ta lôi ra từ chỗ nào? —— Trong đũng quần! Mùi vị kia, ông đây nhớ cả đời.”Người xung quanh cũng bật cười vui vẻ, người kia cài nút áo xong liền mặc âu phục vào, lại chỉnh lại cổ áo sơ mi, khóe miệng nhếch nụ cười, nửa đùa nói “Hèn gì khi giải ngũ về, bao thuốc chú cho tôi với Khương Việt cũng có mùi gay…”Mọi người bật cười ha hả.“Nói bậy, đó là mùi gay của dê Tây Tạng!”“Chú đùa ai đấy, dê Tây Tạng làm gì có mùi gay.” Anh ta cười nói, nói xong liền vòng tay ra sau gáy, “Đi đây.”Mặt người đàn ông trung niên đỏ phừng, cất cao giọng cười mắng bảo cậu mau biến đi, đúng là thật không quen khi thấy cậu không mặc quân trang, chứ mặc âu phục này, cô nàng nào cũng cười hì hì. Người đàn ông cười một tiếng lười biếng. Lại nghe thấy ông chú kia chỉ vào anh giới thiệu “Tiểu tử này đi theo bố cậu ta, hoang lắm, nhưng đúng là rất có tiền đồ, mới du học từ trường tác chiến ở Venezuela về, đấy là nơi mà tôi với bố cậu ta có nằm mơ cũng muốn đi.”…Triệu Đại Lâm lấy khủy tay huých vào người bên cạnh, hỏi “Người kia tên gì?”Tiểu cô nương nói ra ba chữ, đương lúc Triệu Đại Lâm còn nghĩ sao cái tên này lại nghe quen tai thế nhỉ, thì người đàn ông xách cặp màu đen ngồi cạnh Vu Hảo bỗng nhiên hô to ——“Lục Hoài Chinh ——!”Mẹ nó, đây không phải là mối tình đầu của Vu Hảo sao?!!! ReviewNĂM XUÂN THỨ 28 Tác giả Nhĩ Đông Thố TửThể loại Hiện đại, quân nhân, tình yêu bền bỉ, sạch sủng ngọt, dài 84 chương + 8 ngoại truyệnTình trạng Hoàn edit -Có những mối tình, vẫn không thể quên sau rất nhiều năm. Không phải nhớ người ấy, mà là nhớ những khoảnh khắc đã từng có bên người ấy. Không quên, đôi khi không phải là hy vọng, mà chỉ đơn giản là chờ đợi một câu trả lời. Lục Hoài Chinh tự nói với bản thân, đợi thêm một năm nữa thôi, chỉ thêm một năm nữa thôi. Nhưng mà, anh đã nghĩ như vậy, 12 năm rồi. Vào ngày ấy gặp lại Vu Hảo, Lục Hoài Chinh cảm thấy mình thật không có tiền đồ. Đã rất nhiều năm không hề có tin tức, năm ấy cô chuyển trường cũng không hề nói với anh một tiếng nào. Cứ như vậy, để anh lại với những kỷ niệm và một mối tình chưa kịp gọi tên. Thế mà sau chừng ấy năm gặp lại, mặc dù ngoài mặt anh vẫn tỏ ra lạnh lùng nhưng trong lòng thật sự đã nổi lửa. Mà ở phía bên kia, Vu Hảo cũng không khá gì hơn. Cứ tưởng rằng đã lâu như vậy rồi, khi gặp lại nhau, cô vẫn có thể bình tĩnh đối mặt, nhưng hoàn toàn không làm được. Có rất nhiều thứ, cho dù có bước qua bao nhiêu năm tháng thì cũng chỉ là một lớp bụi mà thôi, chỉ một làn gió nhẹ nhàng lướt qua, tất cả sẽ lại phô bày ra không sót một thứ gì. Vào những năm tháng thanh xuân ấy, Lục Hoài Chinh vẫn là một cậu chàng xốc nổi. Tụ tập với bạn bè, học hành bết bát, chỉ có nghiêm túc trong hai việc, chơi bóng rổ và theo đuổi Vu Hảo. Trong mắt các bạn học, đẹp trai lại giỏi giao tiếp như anh sao có thể quan tâm đến cô gái lầm lì ít nói như Vu Hảo được chứ. Cô xinh thì xinh thật đấy, học giỏi thật đấy, nhưng mà quá khó gần. Bình thường cũng chẳng có bạn bè, cũng chẳng chơi cùng ai. Chỉ có một mình Lục Hoài Chinh biết rõ, thái độ của cô dành cho anh, như vậy là đặc biệt lắm rồi. Vậy thì đã sao? Bên nhau cả một quãng thời gian, mặc dù chưa từng nói ra một câu xác định nào, nhưng anh luôn nghĩ những chuyện như vậy ai cũng đều đã rõ. Thế mà cô không nói một lời, đi một cái là đi luôn. Thế nên lần này gặp lại, Lục Hoài Chinh vốn nghĩ rằng sẽ cho cô một bài học. Rốt cuộc vẫn không làm được. Bởi vì trong tâm niệm của Lục Hoài Chinh chỉ có 3 điều Một là Vu Hảo luôn đúng. Hai là nếu Vu Hảo sai, thì phải xem lại cô ấy có thật là Vu Hảo hay không. Ba là nếu cô ấy thật sự là Vu Hảo, thì xem lại điều một. Ai cũng nói anh yêu Vu Hảo thật không có tiền đồ. Lục Hoài Chinh không cần tiền đồ, anh chỉ cần Vu Hảo. Nội dung của câu chuyện chính là như vậy. Kể về mối tình từ thời trung học của Lục Hoài Chinh và Vu Hảo, một người nóng một người lạnh, và một quãng thời gian 12 năm ở chính giữa. Nhưng không chỉ có tình yêu nam nữ, mà còn có một thứ tình cảm thiêng liêng hơn được nhắc đến, đó là tình cảm đồng đội, tình yêu đối với lý tưởng và trách nhiệm đối với quốc gia. Bởi vì, lúc này Lục Hoài Chinh đã là một người lính, còn là lính biệt kích không quân. Nếu như trước kia, lý do đi lính của anh chỉ là vì nóng đầu, muốn đi là đi, thì 8 năm rèn giũa trong quân ngũ đã khiến anh thay đổi suy nghĩ. Con người sống ở trên đời cần phải có mục đích, và mục đích của anh chính là hoàn thành mỗi một nhiệm vụ được giao, giữ gìn sự bình yên của cuộc sống. Vu Hảo rất hiểu điều này, bởi vì cô là một bác sĩ tâm lý. Từ lúc gặp lại anh, biết được những điều anh đã trải qua, hiểu được tình cảm anh dành cho mình từ đầu đến cuối, Vu Hảo cũng không còn ngại ngần nữa. Sự tổn thương từ quá khứ đã từng khiến cho cô không thể tiếp xúc với xã hội, đã từng khiến cô không thể đối mặt với anh, một lời tạm biệt cũng không kịp nói, thì bây giờ cô nguyện ý ở bên cạnh anh. Sẽ khổ cực đấy, sẽ tủi thân đấy, nhưng cô bằng lòng. Vì người đàn ông ấy đã nói “Không phải chỉ có đứa trẻ vì sao mới có thể cầu nguyện, bất kể em cầu nguyện điều gì, sẽ có một người liều mạng làm vì em.” Vì người đàn ông ấy đã nói, “Anh rất nhớ em. Không phải hôm nay, là mỗi một ngày của 12 năm qua.” Và vì, người đàn ông ấy là Lục Hoài Chinh. Vì là anh, nên Vu Hảo mới cố gắng vượt qua bóng tối của quá khứ để yêu anh. Vì là anh, nên cô mới có đủ dũng khí để làm một hậu phương. Vu Hảo không biết anh sẽ hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ, cô cũng không biết lời tạm biệt nào sẽ là lời cuối cùng. Nhưng cô biết, mỗi một phút giây được ở bên anh, chính là hạnh phúc. Sâu sắc là vậy, thâm tình là vậy, nhưng thực ra không khí của câu chuyện lại vô cùng nhẹ nhàng. Lục Hoài Chinh khi không huấn luyện thì rất thoải mái, còn có chút lưu manh nữa. Vu Hảo rất ngoan hiền nhưng đứng trước Lục Hoài Chinh thì lại hoạt bát và đáng yêu. Tuy rằng những tình tiết về các chiến dịch quân sự và cả những học thuyết tâm lý chưa thực sự lôi cuốn và sâu sắc, nhưng tinh thần nghiêm túc của tác giả đối với những vấn đề này cũng rất đáng trân trọng. Luôn đồng hành cùng câu chuyện tình yêu của Lục Hoài Chinh và Vu Hảo còn có những người bạn với đầy đủ sắc thái của cuộc sống. Giống như anh chàng đồng đội Tôn Khải đào hoa kết hợp cùng cô nàng mạnh mẽ bức người Triệu Đại Lâm làm nên chuyện tình đầy sấm vang chớp giật. Còn có người dượng mà anh vẫn luôn kính trọng Hoắc Đình cùng với người cô Lục Hinh đã nuôi anh từ nhỏ, đều là những người giàu tình cảm trong những cảnh ngộ đáng thương. Còn có những người bạn từ thuở nhỏ, cùng lớn lên, cùng nhau trải qua vui buồn của cuộc sống đến nỗi thân hơn cả ruột thịt. Tất cả đều góp phần tạo nên nhân cách của một con người biết sống vì người khác, biết hy sinh vì lợi ích chung của xã hội như Lục Hoài Chinh và Vu Hảo. Chợt nhớ đến lời của một bài hát, rất thích hợp trong hoàn cảnh này “Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng,Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương,Nếu là mây, tôi sẽ là một làn mây ấm,Là người, tôi sẽ chết cho quê hương.” ….Trích lời bài hát “Tự nguyện” - Trương Quốc Khánh Review by Lâm tầnBìa Lam Tần *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban Tình yêu pha lê 1041 15/10/2022 ReviewTÌNH YÊU PHA LÊTác giả Tuyết Ảnh Sương HồnThể loại Hiện đại, Thanh Xuân vườn trường, Ấm áp, dài 10 chươngTình trạng Hoàn đã vị phát hành Quảng Văn LeaksTrở thành bác sĩ, k... Nếu mùa hạ ấy em không gặp anh 1038 15/10/2022 ReviewNẾU MÙA HẠ ẤY EM KHÔNG GẶP ANHTác giả Tuyết Tiểu ThiềnThể loại Hiện đại, thanh xuân vường trường, yêu thầm, GE thiên về SEĐộ dài 36 chươngTình trạng Hoàn đã XB__________________Đây là một câu chuyện, một b... Thất tịch không mưa 1037 15/10/2022 ReviewTHẤT TỊCH KHÔNG MƯATác giả Lâu Vũ TìnhThể loại INCEST WARNING , hiện đại, ngược tâm, nhẹ nhàng, dài 19 chươngTình trạng Hoàn, đã xuất lẽ cuốn sách này không có gì... Thiên sơn mộ tuyết 1036 15/10/2022 ReviewTHIÊN SƠN MỘ TUYẾTTác giả Phỉ Ngã Tư TồnThể loại Hiện đại đô thị, ngược tâm, nam thâm tình, SE. Ngoại truyện dài 25 chương + 4 phiên trạng Hoàn, đã xuất bản, đã chuyển thể thành Từng có người yêu tôi như sinh mệnh 1035 15/10/2022 ReviewTỪNG CÓ NGƯỜI YÊU TÔI NHƯ SINH MỆNHTác giả Thư NghiThể loại Hiện đại, hắc bang, cảm động, SEĐộ dài 11 chương + NTTình trạng Hoàn đã xb__________________Tình yêu "khắc cốt ghi tâm" là như thế nào?Có phải là k... 33 ngày thất tình 1034 15/10/2022 Review33 NGÀY THẤT TÌNHTác giả Bảo Kình KìnhThể loại hiện đại, hài, OESố chương 35 chươngTình trạng hoàn, đã XB chuyển thể thành phimLink onl http// Valentine’s ... Hoàng hôn mờ mờ, mặt trời khuất bóng ở đằng ngoài trạm canh gác là ngọn đồi xanh biếc, ráng chiều nhạt nhòa vấn vít trên đỉnh đồi, một mảng đỏ thẫm lan rộng nơi chân trời, tia sáng ấm áp ấy trải dài trên vai Lục Hoài Chinh, khiến cô chìm đắm vạn thế giới này luôn có một nhóm người như thế, bọn họ băng qua bao dòng sông chảy xiết, vượt qua bao núi non hiểm trở, canh gác tại những nơi hẻo lánh không ai biết, nhưng không hề vì công danh lợi lộc mà chỉ vì tín ngưỡng trong Hoài Chinh dựa vào tường, hai tay đút trong túi quần, một chân hơi gập ra sau chống lên tường, ngửa đầu cảm thán “Đời người cảm ý chí khí, công danh mấy ai bàn*, đó là tấm lòng khí phách của các đời trước, chúng ta không học được đâu.”*Hai câu thơ cuối trích trong bài Xuất Quan của Ngụy Trưng bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn, Việt Anh, có nghĩa người sống trên đời cần lấy chí khí làm đầu, cần gì phải để ý tới công danh lợi lộc.Vu Hảo cúi đầu cười chợt cảm thấy trong hai mươi tám năm qua, mỗi một bước cô đi đúng là tốn thời gian, nhìn thì có vẻ theo khuôn khổ nề nếp, độc hành trong thiên sơn vạn thủy, nhưng thật ra lại đần độn không tự Lục Hoài Chinh, thoạt nhìn trông như kẻ đểu giả, song lại minh mẫn sáng suốt hơn bất cứ ai.“Nhưng cũng may, còn có mộ anh hùng lưu danh họ.” Vu Hảo Lục Hoài Chinh cúi đầu xuống, mắt vẫn nhìn thẳng, vậy mà hô hấp lại quanh quẩn bên tai cô, nắng chiều nóng bỏng thoái lùi, chỉ nghe thấy anh nói “Đối với anh, chỉ có mỹ nhân mới là mộ anh hùng.”Lại nữa chuyện đứng đắn chẳng vượt quá nổi ba xong, anh thả chân xuống giẫm lên mặt đất, đứng thẳng người, phát lên gáy cô, cười nói “Phải đi rồi.”“Đi đi.”“Đã nhớ lời anh nói chưa?”“Hả?” Vu Hảo cố ý chọc tức anh, “Cái gì cơ?”Anh nhíu mày, “Thì ra những lời anh nói với em vừa nãy chỉ là nước đổ lá khoai?”Cô chớp mắt, cố ý “Là cái câu anh nói sẽ lo lắng vì em ư?”Lục Hoài Chinh sửng sốt, một giây sau thì liếc mắt cười, “Trước câu đó.”“Trước câu đó anh nói là anh phải đi Bắc Kinh’.” Cô thuật lại lời tay anh đút vào túi, nhướn mày, “Trước câu đó nữa.”Lúc này cô mới cười, không trêu nữa, “Em đợi anh về.”Tối nay là buổi biểu diễn cuối cùng của đoàn công văn, vì để ăn mừng đã tiễn được mấy cô gái này đi, lại nghênh đón được hai cô gái mới, Đường Minh Lương liền bảo phòng bếp nấu sủi cảo, thuận tiện để Lục Hoài Chinh phái mấy chiến sĩ qua giúp khi xong buổi tập luyện, nếu không nồi sủi cảo lớn như vậy thì có gói tới mười hai giờ đêm cũng chưa được Đại Lâm nghe vậy, cũng kéo Vu Hảo lên phòng bếp bận rộn nguyên buổi chiều mà Vu Hảo lại chẳng gói được cái sủi cảo nào, còn làm bột mì dính đầy mặt, trên mũi, trên trán, dưới cắm rồi cả gò má… Chỗ này dính chỗ kia dính, Triệu Đại Lâm chọc cô, “Ơ kìa, xem ra em vẽ mặt mèo phí hết thời gian đấy nhỉ, xin hỏi trong khay sủi cảo này cái nào là do em gói?”Vu Hảo xấu hổ vô cùng, cô không gói sủi cảo được, thế là đành đi nhào bột giúp đầu bếp. Tuy nhiên kết quả là cô chẳng nhào nổi số bột mì đủ làm sủi cảo cho cả trăm người ăn, đầu bếp vội vã mời đại tiểu thư ra chỗ nào đó mát mẻ ngồi giờ, Lục Hoài Chinh mặc quân phục đi lúc Vu Hảo bị đầu bếp mời ra, thế là cái mặt mèo cứ vậy đập vào đôi mắt đang ngậm ý tận khi đôi mắt ấy nhìn chằm chằm cô ba giây, cô mới đột ngột kịp nhận ra bản thân mình lúc này dính đầy bột mì, thế là ôm mặt xoay người chạy ngày cô không trang điểm đậm, chỉ dặm một lớp nhạt thêm phần khí sắc, rửa sạch hết bột mì còn dính, gương mặt ấy lại quay về gương mặt của những lúc bình thường, sạch sẽ trắng nõn như đóa hoa vừa hé, như trứng gà bóc vỏ. Rửa mặt xong, cô không vội ra ngoài ngay mà chống tay lên bồn điều chỉnh tâm phải xem lại thái độ của mình mới được, đàn ông đều giỏi thay đổi, ngộ nhỡ sau khi quay về từ Bắc Kinh anh lật lọng thì làm sao, cô không thể nào cứ để anh nắm giữ chị Triệu đã đánh con át chủ bài của cô ra mất phải làm gì để lấy lại mặt mũi lúc Vu Hảo quay trở lại đại sảnh nhà ăn, Lục Hoài Chinh đã cởi mũ ngồi xuống, đang thong thả xắn tay áo quân phục lên, để lộ cánh tay rõ ràng. Rồi anh cầm lấy lớp vỏ sủi cảo trải ra trong lòng bàn tay, mấy người chiến sĩ trong đội anh đứng bên nhìn mà sửng sốt, liên tục lắc đầu xúc động “Đội trưởng Lục đúng là được phòng khách, xuống được phòng bếp.”Ngay cả mấy đầu bếp đội mũ trắng đang chuyên tâm gói sủi cảo cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn sang, rồi bất ngờ nói “Nhìn động tác của đội trưởng Lục, có vẻ ở nhà gói không ít nhỉ? Vợ anh không biết nấu cơm hả?”Mấy chiến sĩ vội đáp hộ “Đội trưởng Lục còn chưa kết hôn thì lấy đâu ra vợ, bạn gái còn chưa có kia kìa.”Lục Hoài Chinh nắn một cái sủi cảo rồi bỏ vào khay, tiếp tục trải vỏ bánh ra, không đếm xỉa gì đến họ, đưa thìa phết ít nhân lên rồi lại gói tiếp, cụp mắt nói “Trước kia ở đại đội thường hay gói sủi cảo, đội trưởng Tôn cũng biết làm, không cần hâm mộ.”Đầu bếp cười “Đàn ông tốt như đội trưởng Lục đây mà vẫn chưa tìm được bạn gái thì đúng là đáng tiếc, tay trái vác súng, tay phải cầm vỏ bánh, hài hòa làm sao.”“Đội trưởng Lục thì cần gì tìm, đội trưởng Tôn còn rêu rao mấy lần kìa, nói muốn giới thiệu bạn gái cho anh ấy ——”Lục Hoài Chinh cười ngắt lời “Thôi đi, đội trưởng Tôn nhà cậu cũng là hộ nghèo’ đấy, giới thiệu cho tôi cái gì hả.”Đấy chỉ là lời nói đùa mà thôi, cánh đàn ông một khi đã thân nhau thì đùa giỡn cũng là chuyện bình Hảo đi tới, kéo ghế ngồi xuống đối diện anh, người chiến sĩ kia vẫn không im miệng, lại vòng vo đùa giỡn mấy câu, cười càng lúc càng phóng đãng, đến khi sắp bẻ lái đến tận đẩu tận đâu thì lập tức bị Lục Hoài Chinh lườm một phát, nhất thời kịp nhận ra còn có hai cô gái đang ngồi đây, đúng lúc phanh loáng cái, bầu không khí sôi nổi vừa rồi đã Hảo học đầu bếp nặn vỏ sủi cảo, động tác của đầu bếp vừa thành thạo lại vừa nhanh, trải vỏ bánh lên lòng tay, bỏ nhân bánh vào, tay nắn rồi vặn, lúc mở ra thì chiếc sủi cảo đã thành hình, trông không khác gì ảo thuật cả, cô nhìn mà há hốc bếp còn cố ý chọc cô, “Có lợi hại không, kỹ thuật gia truyền đấy, cô học không nổi đâu.”“…”Chọc đến nỗi mặt Vu Hảo thoắt đỏ thoắt trắng, ông ta lại còn rất sung sướng, cười khà khà cầm lấy lớp vỏ kế tiếp, tốc độ gói còn nhanh hơn khi nãy – tuyệt đối là cố ý, sau đó đắc ý bỏ sủi cảo vào Hảo “…”Mấy người ngồi bên bàn phá lên cười, ngay cả Triệu Đại Lâm cũng không khỏi buồn cười.“Cạch.” Trên đất xuất hiện thêm chiếc biết Lục Hoài Chinh lấy ghế từ đâu ra, đặt ngạy cạnh bên mình, không nhìn Vu Hảo mà vẫn cúi đầu gói sủi cảo, nhưng lời lại là nói với cô “Lại đây, anh dạy em.”Đầu bếp cười cười đẩy cô “Đội trưởng Lục đã lên tiếng rồi, còn ngớ ra đấy làm gì?”Vu Hảo đi sang ngồi, động tác của Lục Hoải Chinh rất chậm, thi thoảng sẽ ngẩng đầu lên nhìn đợi cô làm theo, đến khi đã thành hình, anh còn giúp cô sửa lại rồi mới bỏ vào trong Hảo học rất cẩn cùng Lục Hoài Chinh cười nói, “Không cần phải nghiêm túc thế đâu, gói không được cũng không sao, nhìn ổn là được.”Vu Hảo khó hiểu ngẩng đầu lên hỏi, “Vì sao?”“Sau này trong nhà có một người biết gói là đủ rồi.”Nói rồi, anh đặt miếng sủi cảo cuối cùng vào khay, quả nhiên mọi người chung tay góp củi làm rất nhanh, mới đó mà đã hết vỏ bánh rồi, đầu bếp thét lớn rồi đứng lên bưng khay đi vào những lời anh nói mà tim Vu Hảo đập thình thịch, mồ hôi đầm tim như có dây kén xuân cong tít quấn lấy, vừa hồi hộp lại bồn chồn, như rèm lụa đỏ lơ đãng châm đuốc cháy trong ngẩng đầu nhìn anh lần nhiên khuấy động hồ nước xuân tự lúc nào chẳng hay, giờ đây anh đã đội mũ lên bỏ tay áo xuống, cùng các chiến sĩ đi thẳng ra Đại Lâm nhích lại gần, cười hì hì nói bên tai cô “Xem ra chị đã lo lắng dư thừa rồi nhỉ? Nhìn tình cảnh của hai đứa như vậy… Vừa rồi cậu ta nói gì bên tai em đấy?”Vu Hảo đỏ mặt, hơi nóng dâng lên, cô quay đầu trợn mắt với Triệu Đại Lâm “Tại sao chị lại nói chuyện em muốn kết hôn với anh ấy hả?”Cô em này khi dễ nói chuyện thì đúng là dễ nói thật, nhưng một khi đã nói lý là lại rất cố chấp, Triệu Đại Lâm vờ như không nghe thấy, thu dọn đồ đạc rồi mau chóng đứng lên, “Đột nhiên nhớ ra giáo sư Hàn có bảo chị gửi mail cho thầy ấy… Chị đi trước đây.”Tối nay là tối cuối cùng đoàn văn công biểu diễn, ăn sủi cảo xong, các chiến sĩ bèn dời ghế đến quảng trường tụ khi lên biểu diễn, Tùy Tử tới tìm Vu ấy Vu Hảo đang khóa cửa phòng ban, vừa quay đầu thì thấy Tùy Tử đứng dưới gốc cây ngọc lan trơ trụi cách đấy không xa, bên ngoài khoác áo gió màu đen, bên trong là trang phục khiêu vũ màu đen bó sát người, đang vẫy tay với Hảo mặc áo khoác dài màu trắng, hai tay đặt trong túi, mặc áo lụa màu trắng bên trong kèm quần dài màu đen, có làn gió nhẹ thổi bay vạt áo cô lên, Tùy Tử cảm thấy trông Vu Hảo rất hiên ngang oai hùng.“Chị Vu Hảo.”Vu Hảo đứng trước mặt cô ta, “Tìm tôi?”Tùy Tử “Tôi có chuyện muốn nói với chị.”“Nói đi.”“Chị nói món đồ đó không phải do Tiểu Huệ lấy, còn tôi lại chỉ trích cô ấy trước mặt mọi người, sau đó anh Hoài Chinh nói với tôi, khi tôi nghi ngờ một người mà không có đầy đủ chứng cứ thì không thể lên án người đó trước đám đông được, bởi vì có thể mang đến tổn thương khó lường. Sáng nay lúc luyện tập Tiểu Huệ rất không có tinh thần, rồi mọi người hình như cũng vì chuyện này mà không thân với cô ấy nữa. Mà thật ra tôi không biết không phải là do cô ấy lấy thật, chỉ là tôi cảm thấy cô ấy thích xem trộm nhật ký của tôi, nên tôi mới… Bây giờ tôi… Rất áy náy.”Tùy Tử xấu hổ, có thể nhận ra cô ta áy náy Hảo ngẫm nghì rồi nói thẳng “Chuyện này, quả thật cô đã làm sai, áy náy là đúng rồi.”“…”“…”Tùy Tử mở lớn mắt như chuông đồng, vừa to vừa sáng, như rất muốn hỏi, chị có đúng là bác sĩ tâm lý không đấy?Vu Hảo đâu biết an ủi người khác, công việc bình thường của cô thiên về phát hiện phân tích vấn đề giúp những người có chướng ngại tâm lý nhiều hơn, tra hỏi đều đánh thẳng vào tâm lý, tóm lấy con người thật ở nơi u ám nhất sâu trong nội tâm, vô cùng dứt việc an ủi vẫn luôn do Triệu Đại Lâm thực hiện, hơn nữa kiểu con gái như Tùy Tử có quá nhiều tâm tư, Vu Hảo vẫn chưa chuyên nghiệp đến mức Tử lại chưa từ bỏ ý định, hỏi thêm mấy câu.“Chị Vu Hảo, thật sự không có cách gì ư?”Vu Hảo nhìn cô ta, “Cô muốn có cách gì?”“Giảm bớt áy náy, hoặc là để mọi người đừng đối xử như vậy với Tiểu Huệ nữa.”Vu Hảo nói “Tùy Tử, lời nói ra như bát nước đổ đi, đạo lý này anh Hoài Chinh’ không dạy cô hả?”“Được rồi, sau này tôi sẽ chú ý lời ăn tiếng nói hơn.” Tùy Tử cam chịu, “Tôi biết mọi người hay nói này nói nọ sau lưng tôi, chị Vu Hảo, chẳng dám gạt chị làm gì, thực ra lúc đầu tôi còn thấy hơi vui vui, cảm thấy cô ấy chuyên nói xấu tôi sau lưng, rốt cuộc bây giờ cũng đã để cô ấy nếm được mùi vị bị người ta bêu xấu là thế nào rồi. Nhưng rồi tôi lại thấy, nếu thế thì tôi chẳng khác gì cô ấy cả.”“Người với người vốn không khác gì nhau, người với heo mới khác.” Vu Hảo an ủi mà chẳng hề chớp mắt.“…”Tại quảng mai Lục Hoài Chinh phải đi rồi, sau khi tiết mục biểu diễn của đám Tùy Tử kết thúc, có mấy chiến sĩ rất high, tự đề cử bản thân lên bục hát, nói là muốn chúc mừng đội trưởng rời đi, đồng thời chúc mừng họ đã được thoát khỏi ải khổ, không phải bị ác ma Lục Hoài Chinh huấn luyện thêm nữa, muốn đổi qua ôm đội trưởng Khải cũng thích đùa, phối hợp cùng họ trách Lục Hoài Chinh “Cái ôm của đội trưởng Tôn luôn luôn rộng mở với các cậu.”Lục Hoài Chinh ngồi ngồi trên ghế nhựa ngay bên dưới – là loại ghế thường dùng trong lúc tập luyện chiến đấu, hai chân dạng ra, khủy tay chống lên đùi, cánh tay thả lỏng, nở nụ cười lơ đãng hờ hững nhìn mấy chiến sĩ đang ồn ào trên Hảo rụt rè ngồi cạnh anh, cô rất ít khi thấy dáng vẻ này của thể nhận ra tình cảm giữa bọn họ rất tốt, mà cũng đúng thôi, bắt đầu từ cấp ba có ai là anh không tốt đâu? Hình như với anh ai cũng có thể đối tốt được. Ngay cả hướng dẫn Đường bên cạnh cũng không nén nổi nói, “Cũng chỉ có tình cảm các cậu mới tốt vậy thôi, chứ tôi chưa thấy lãnh đạo và chiến sĩ thân thiết như vậy bao giờ Hoài Chinh cười tự giễu “Tôi cũng được xem là tay chân của lãnh đạo đấy chứ.”Hướng dẫn Đường khoát tay, cười một không khí vô cùng sôi nổi, ngay đến tiểu đội trưởng ngày thường ít nói là vậy, mà vào lúc này cũng hoạt bát cướp lấy micro nói với Lục Hoài Chinh “Đội trưởng Lục, anh hát một bài đi.” Nói xong lập tức quay người lại, vung tay vứi chiến sĩ đang chơi nhạc ở sau lưng “Music!”Đoàn chừng mọi người có sắp đặt sẵn rồi nên mọi chuyện mới liền nhau khớp như tiếng nhạc quen thuộc vang lên, Lục Hoài Chinh biết đám tiểu tử này muốn chỉnh anh đây năm chiến sĩ đứng thành hàng, khoác vai nhau hét vào micro, bài hát vốn rất tình cảm dịu dàng lại bị mấy người thô kệch bọn họ hát trật cả nhịp.“Đành quên đi bài thơ năm nào,Hạt tương tư có đáng phải tương trót yêu và trót thương,Nhưng lại ngại người đã về hoa tương tư nở,Nhưng sao tình nhân kia không còn ảo mờ đón gió về nhưng tình không còn…”**Trích đoạn bài hát Tương Tư do Mao A Mẫn trình bày, dịch lời bởi [email protected]Vu Hảo nghe hát mà lồng ngực như tắc nghẽn, nín thở quay đầu nhìn anh, trong tiếng ca hỗn loạn huyên náo, Lục Hoài Chinh cũng thuận thế nhìn sang, ánh trăng bàng bạc phác họa gương mặt anh, trong ánh mắt lại xuất hiện vẻ thiếu tự nhiên mà năm xưa chẳng Khải kéo cổ Lục Hoài Chinh lại gần, giải thích điển tích của lời ca cho bọn cô hiểu, còn người nọ, trong khung cảnh tối mờ, anh rất ngại ngùng xoay mặt có chút…Xấu hổ. Editor LuChanTriệu Đại Lâm nói ánh mắt của cô lúc đó có thể dùng từ thèm khát để hình dung, hết sức đói khát.***Triệu Đại Lâm lớn hơn Vu Hảo hai tuổi, năm nay đã ba mươi, là đàn chị học nghiên cứu của cô. Sở dĩ cô ấy nhớ tới Lục Hoài Chinh là bởi vì đã từng nhìn thấy tấm hình trung học ở nhà Vu là tấm ảnh tập thể, trong hình chụp các chàng trai mặc đồng phục chơi bóng màu xanh da trời, khoác vai nhau đứng thành nhìn một cái là Triệu Đại Lâm đã chú ý ngay đến thiếu niên vóc người gầy gò nhưng ngũ quan tuấn tú đứng ở giữa. Lại cẩn thận nhìn tiếp, cô nàng bên cạnh cười khanh khách bị chàng trai ôm cổ chẳng phải là Vu Hảo đấy sao?!Thiếu niên hơi nghiêng người, một tay bóp mặt Vu Hảo, nụ cười đơn thuần, dưới ánh mặt trời khuôn mặt tuấn tú trở nên cực kỳ bắt mắt, những đồng đội bên cạnh như chỉ làm nền cho Đại Lâm tò mò hỏi “Đây là mối tình đầu của em à?”Vu Hảo không đáp. Triệu Đại Lâm coi như cô ngầm thừa nhận, nhất định là mối tình đầu rồi, nếu không phải thì sao lại thân mật như vậy? Hơn nữa nhìn kỹ sẽ thấy, chàng trai này không hề nhìn vào ống kính, mà chỉ cười như gió sáng ngời như trăng cụp mắt nhìn cô bé được mình ôm vào ấy cẩn thận quan sát kỹ ngũ quan của chàng trai, đẹp trai đúng tiêu chuẩn, có da có thịt, gương mặt góc cạnh rõ ràng, đường cong lưu loát, khi cười lên thì khiến cả bà dì như cô đây cũng phải thẹn thùng. Cộng thêm là thành viên đội bóng rổ, chắc hẳn hồi còn đi học đã thu hút được rất nhiều Vu Hảo luôn lạnh lùng trong tình cảm, Triệu Đại Lâm không nhịn được hỏi một câu “Thế nào, yêu sớm như thế có phải rất ngầu không?” Lúc ấy hai người đang đứng trước tủ sách, tay Vu Hảo đang lướt qua hàng sách chỉnh tề trên giá, nghe được lời này thì khựng lại, rút một quyển sách ra, cúi đầu lật vài trang rồi cất vào lại, mắt cũng không động, không đầu không đuôi nói “Anh ấy là Lục Hoài Chinh.”Năm ấy Vu Hảo học ở lớp năm, Lục Hoài Chinh học lớp tám, kết quả ngày nào anh cũng thích chạy đến lớp năm. Tụi con trai lớp năm gào thét ầm ĩ, đều nói là Lục Hoài Chinh sống là người lớp năm, chết cũng là ma lớp năm. Cũng không thể trách người ta được, ngay đến cuộc thi bóng chuyền nữ, Lục Hoài Chinh còn cổ vũ lớp năm cố lên kia mà, khiến nữ sinh lớp tám giận đến nỗi hận không thể ăn tươi nuốt sống anh. Nhưng đến khi chơi bóng rổ thì lại chẳng hề nương tay, đánh cho nam sinh lớp năm phải gào khóc hô hoán, mặt đỏ tía tai uy hiếp anh ở trên sân bóng —— Lục Hoài Chinh, cậu nhớ đấy, lần sau còn đến là lớp tôi không cho cậu vào gặp Vu Hảo đâu!Thiếu niên hăng hái trên sân bóng, bật một cái nảy cao đến mức kinh ngạc, bay lên không với tay giành lấy trái bóng, sau đó rơi xuống đứng vững trên mặt đất, khom lưng nghiêng người bảo vệ bóng trên tay, lại còn cười đễu với người đằng sau “Dù sao mấy cậu cũng không vào được chung kết, thua trong tay tôi, hoặc thua trong tay bọn lớp mười, tự chọn đi.”Cuồng, quá ngông chí chiến đấu trong người các nam sinh lớp năm bị khơi dậy, tinh thần sục sôi, đoàn kết tấn công —— diệt chết cậu ta!!!!Một đám con trai chơi với nhau, dù tình cảm có tốt thì đến thời khắc mấu chốt cũng chẳng ai dám qua loa cả, cố gắng nỗ lực hết sức để giành chiến thắng, nhưng vẫn không địch lại ba thành viên thuộc đội bóng trường ở lớp tám. Lục Hoài Chinh vẫn là đội trưởng, ba người phối hợp ăn ý, chiến thuật phối hợp nhịp nhàng, đánh cho lớp năm không chừa manh giáp, quân lính tan lần Lục Hoài Chinh ném bóng vào rổ, nữ sinh lớp tám đứng bên ngoài lại như được tiêm tiết gà gào thét cổ vũ cho anh. Lúc tính cách tốt thì sẽ đáp lại, khi tâm tình tốt thì sẽ cười, còn lúc miễn cưỡng thì sẽ giơ ngón tay cái lên. Không giống Phó Đông Huy của lớp năm, tụi con gái trong lớp có kêu đến khan cổ họng thì anh ta cũng không thèm ngoái đầu còn hơn nửa hiệp mới kết thúc, nhưng tỷ số đã chênh lệch khá sinh lớp năm bắt đầu uy hiếp thậm chí là dụ dỗ Lục Hoài Chinh, còn hô đầu hàng với Vu Hảo ngoài sân, giọng nói như trưởng bổi Sau này không cho phép cậu qua lại với tên tiểu tử này!Kết quả bị Lục Hoài Chinh đạp vào gáy, “Cậu đang uy hiếp ai đấy hả.”Làm ồn thì cứ làm, thua rồi cũng thoải mái vui vẻ đấm vào ngực đối phương bày tỏ chúc mừng, sau đó một đám nam sinh nháo nhào hò hét kề vai nhau đi ra quán ăn ngoài trường ăn uống thả người nói rằng gia cảnh Lục Hoài Chinh rất tốt, cô của anh có tiền, đồ mặc trên người cũng không phải hàng chợ, người hiền lành không tự cao, thường xuyên cười đùa với đám bạn ở sạp thịt nướng đêm khuya gần trường. Thỉnh thoảng cũng có nữ sinh tham gia, nhưng từ đầu chí cuối Lục Hoài Chinh vẫn chưa từng mời Vu Hảo lần ra dáng vẻ của anh không được xem là quá xuất sắc, nhưng trông cũng được. Mày rậm, lông mày không quá dày, hốc mắt sâu, ánh mắt trong suốt, lại còn có gan hùm, ai đùa giỡn cũng dám dù thành tích chỉ ở mức trung bình, nhưng anh học môn lịch sử lại khá tốt, lần nào cũng được điểm tuyệt đối. Anh lại còn biết vẽ bản đồ thế giới, kiếm được không ít tiền từ việc vẽ nó. Nhưng chơi bóng rổ vẫn là giỏi nhất, lúc cười lại xán lạn như ánh dương, có điều nếu chọc đến anh thì cũng sẽ nổi đóa mà lao vào đánh nhau. Anh không hứng thú gì với chuyện học tập, nhưng lại biết rất nhiều, chẳng qua đa số những thứ mình biết thì anh đều không thật, anh không phải là học sinh tốt gì, nhưng tính cách đó lại khiến nhiều người thích....Vu Hảo không ngờ sẽ gặp anh ở đây, càng không ngờ rằng anh chính là người bạn của Lâm Sưởng mà Tống Tiểu Đào hay nói – Thượng úy không quân hai mươi tám tuổi. Trong số ba người bạn của Lâm Sưởng, thì người mà Tống Tiểu Đào nói đến nhiều nhất chính là Lục Hoài Chinh, nhưng cho tới bây giờ cô ta không hề nhắc đến cái tên này, có lẽ có nhắc rồi, nhưng cô lại khinh thường quên đi.“Năm thứ hai đại học thì nhập ngũ, thi vào trường quân đội, sau khi tốt nghiệp lại vào đặc chủng bộ đội không quân, còn đi du học ở Venezuela, chỉ một mình anh ta cũng có thể đối kháng tỷ võ với bộ đội đặc chủng tinh anh nhất trên thế giới này rồi đấy.”Cô nhớ ngày đó lúc nói chuyện có một cô gái quấn lấy Tống Tiểu Đào hỏi “Có đẹp trai không? Có phải ai làm quân nhân cũng đều mặt lạnh không!”Mặt Tống Tiểu Đào đỏ ửng “Đẹp trai lắm, mặt không lạnh đâu, rất thích nói đùa, lại còn rất dí dỏm, nói chuyện với anh ấy thì không sợ không có đề tài để nói đâu.”Cuối cùng tổng kết lại, nhân cách mị lực của đàn ông vẫn phải trải qua năm tháng tôi luyện mà gái thấy cô ta như vậy, cười trêu ghẹo “Có phải chị hối hận vì chọn Lâm Sưởng quá sớm không?”Tống Tiểu Đào không chút giấu giếm, thoải mái thừa nhận “Quả thật rất quyến rũ, nhưng công việc của anh ấy quá thần bí, vẫn là Lâm Sưởng nhà tôi tốt hơn, ngày nào cũng gặp được, tiền lương nộp lên ổn định, thỉnh thoảng có đi công tác, tôi cũng có thời gian dạo chơi ——” Nói đên đây, cô ta dừng lại, nhướn mày “Ngày đó, không phải cô hỏi tại sao tôi ngồi xe người khác vào trong viện, chính là anh ấy đưa tới.”Thật ra lúc bình thường Lục Hoài Chinh hay độc mồm độc miệng với Vu Hảo, thế nhưng đối nhân xử thế lại tỉ mỉ chu đáo, cũng là một trong số ít học sinh có thành tích kém nhưng lại được thầy cô yêu quý. Mặc dù anh rất bỉ ổi, nhưng khi gặp người lớn là lại lễ phép, chủ yếu là vì có anh mà đội bóng rổ của trường giành được không ít chiếp cúp, mỗi lần thầy cô nào thấy anh cũng hòa ái vỗ vai tỏ vẻ khích đó, mấy cô gái đẹp nhất khóa bọn họ tổ hợp lại với nhau thành một đội, à không, phải nói là một đoàn, thường xuyên cover lại mấy bài của nhóm nhạc SNSD trong hội diễn văn nghệ cấp trường, người ngồi cùng bàn với anh là một người trong đội đấy, à không, phải nói là một người trong đoàn đấy, tên là Hồ Tư Vu Hảo đi tới phòng giáo viên thì sẽ đi ngang qua lớp anh, thường xuyên thấy anh cầm điện thoại di động ngả người dựa vào ghế, phía sau là một đám nam sinh vây quanh, chụm đầu lại xem trực tiếp NBA trên điện thoại, có lúc Hồ Tư Kỳ làm ồn với anh, giơ tay muốn cướp điện thoại của anh, nhưng lại bị Lục Hoài Chinh không nhịn được hất tay ra, đừng làm ồn, còn đang xem thi Tử Kỳ vẫn không chịu buông tha, vậy cậu xin tôi Hoài Chinh nhìn điện thoại không chớp mắt, vẻ mặt thờ ơ, cậu đừng tìm cảm giác tồn tại gì ở chỗ tôi cả, nếu không mấy cậu bạn trai của cậu lại tìm tôi tính sổ thì Tử Kỳ hậm hực lườm anh, rồi buồn bực lầm bầm gì đó, hình như là "cái cậu này". Rồi sau đó cũng không để ý đến anh nữa, tự mình lại chỗ bọn con gái nói thật Hồ Tử Kỳ đã đổi bạn trai đến mấy lần, tụi con trai trong lớp còn cá cược nói người tiếp theo nhất định là Lục hoài Chinh, kết quả một năm trôi qua rồi mà giữa hai người họ vẫn chưa có về sau Vu Hảo cũng không biết, vì cô học xong lớp mười thì đã chuyển trường, không biết hai người họ có từng qua lại với nhau không, có điều với cái tính kia của anh, dù không có Hồ Tư Kỳ thì cũng có người con gái khác. Hài hước dí dỏm lại như ánh mặt trời, thích anh là một chuyện rất dễ cưới được tổ chức ở tầng cao nhất, bốn phía là kiến trúc thủy tinh, ngẩng đầu lên có thể thấy những vì sao lấp phút này, ánh mắt Vu Hảo nhìn anh đi về phía bên mình rất chi là nóng bỏng, Triệu Đại Lâm nói ánh mắt của cô lúc đó có thể dùng từ thèm khát để hình dung, hết sức đói tiếc, đối phương còn chẳng thèm nhìn cô lấy một cao hơn trước nhiều, gương mặt góc cạnh nhìn càng lưu loát hơn, cổ áo trong màu trắng làm nổi bật cần cổ anh, vô cùng sạch sẽ rõ ràng, mà bóng lưng cũng rất thẳng kia anh đi bộ không hề đứng đắn chút nào, bởi vì hồi đó người chỉ hơi cao, khoảng chừng 1m8, lại còn ở trong đội bóng rổ, lúc đi bộ cũng chỉ thích nhón chân, không muốn để cho người nhìn thấy vóc người thật của mình. Nhìn như vậy, dường như cao hơn rất nhiều, tóc cũng được cắt ngắn, ngắn tới nỗi chỉ có phần thân tóc dính nơi da đầu, sợi nào sợi nấy đều đen nhánh. Trước kia là màu hạt dẻ, hễ cứ gục xuống bàn ngủ là tóc măng khép lại dính vào nhau, nhìn cực giống chú cún lông vàng. Vu Hảo thấy anh thay đổi quá nhiều, rồi lại cảm thấy cũng không nhiều lắm. Vẫn nhìn thấy dáng vẻ năm xưa giữa hàng lông mày, nhưng nếu không phải bộ âu phục đen khiến toàn thân anh toát ra vẻ tu thân mạnh mẽ lại rất cấm dục, thì cô gần như đã sinh ra một loại ảo giác, tựa như lại nhìn thấy chàng thiếu niên tuấn tú thích dựa vào cửa sau ở lớp cô đùa giỡn với người khác của quá khứ năm nào. Âm thanh trong hội trường huyên náo, các khách mời trò chuyện chơi đùa, còn MC đang “alo” thử này Lục Hoài Chinh đứng sau ghế của Vu Hảo, cô cảm thấy trong tai toàn là tiếng điện lưu, thế nhưng giọng nói thanh lạnh của anh vẫn có thế chính xác lọt vào tai đối phương đầy kích động “Cậu đoán xem mới vừa rồi ở dưới lầu tôi gặp ai?”“Ai vậy?”“Cậu bạn Thanh Hoa của cậu đấy, Chu Tư Việt, có phải cái tên này không?”“Ừ, cậu ta gọi cậu à?”“Người bạn này của cậu cũng đúng là trâu bò, tôi với cậu ta cũng chỉ mới gặp một lần trong đêm trước khi cậu nhập ngũ đấy thôi, nhưng không ngờ cậu ta vẫn nhớ tên tôi.”“Từ nhỏ trí nhớ của cậu ta đã rất tốt rồi.”Người nọ thở dài, “Trí nhớ của cậu cũng tốt mà, haiz —— mỗi người có chí hướng khác, không nói được.”Tựa hồ nghe thấy anh cười nhạt “Cậu ta đang ở đâu?”“Tầng 9, dẫn con trai vào trung tâm mua sắm chơi.”“Một mình à?”“Bên cạnh có cả người đẹp nữa, không biết có phải là vợ cậu ấy không?” Bên kia hai người họ trò chuyện câu được câu chăng, còn mấy cô nàng bàn bên này thì lại dùng ánh mắt nhìn anh từ trên xuống dưới, không che giấu được hưng phấn ở trên mặt, trong đêm nay anh là người tới trễ nhất, còn chưa ngồi được bao lâu thì đã bị người khác gọi đi, cũng không kịp nói mấy câu với anh, đang nghĩ xem đợi hôn lễ kết thúc thì có nên đi tìm anh xin số điện thoại Đại Lâm nghe vậy thì tức giận, trọng điểm là người bên cạnh từ đầu đến giờ vẫn cứ thất thần, thế là cô ấy ném di động lên bàn, đằng đằng sát khí đi đến trước mặt mấy cô gái đó lấy nước “Đưa ly nước dừa cho tôi!”Kết quả tay vô tình đụng phải nhân viên đang mang đồ ăn lên, mắt thấy dĩa đồ ăn sắp đập thẳng vào mặt Vu Hảo thì nhân viên nhanh chóng vểnh mông, giữ vững dĩa đồ ăn trên tay, chỉ bị bắn mấy giọt nước canh, biểu tình còn rất đắc Đại Lâm trợn mắt há mồm, “Ông anh này từng được tập huấn hả? Quá chuyên nghiệp.”Sau đó phát hiện tầm mắt bị một cánh tay thon dài sạch sẽ chặn lại, cánh tay kia vừa vặn chắn trước mặt Vu người khác cũng phát hiện, đồng loạt theo cánh tay đó nhìn Lục Hoài biết từ lúc nào mà anh đã chú ý tới bên này, bên kia còn đang tán gẫu với người ta - toàn là mấy đề tài mà các cô có nghe cũng mệt - thế nhưng bên này đã thành thạo chìa tay ra bảo vệ cô, hơn nữa động tác này lại tự nhiên quen thuộc, khiến người ngồi ở đây sinh ra ảo giác chỉ vợ chồng già mới viên phục vụ đưa thức ăn xong, Lục Hoài Chinh lại coi như không có chuyện gì xảy ra thu tay về, đút vào túi, hoàn toàn không quá coi trọng chuyện cô nương ở bàn bên này đưa mắt nhìn nhau, ngay cả nhân viên phục vụ kia lúc gần đi còn không nhịn được đưa mắt nhìn Lục Hoài Chinh, kết luận Tốc độ phản ứng của người anh em này giống mình như Hoài Chinh làm như không có việc gì, nói chuyện xong liền xoay người rời anh đi xa, Triệu Đại Lâm dùng khủy tay chọc chọ người Vu Hảo “Chị nói này, hai người các em còn muốn giả vờ đến bao giờ nữa? Cứ đi qua chào hỏi thoải mái một tiếng đi, cũng đừng có giả vờ không thấy nhau thế nữa, làm vậy là có ý gì?”Nhưng có thể nhìn ra, cũng không phải anh muốn thừa nhận quen biết này khiến cô không dám hành động thiếu suy nghĩ.“Không đi, con người anh ấy thù dai lắm.”Lúc nói lời này, miệng Vu Hảo còn đang nhồm nhoàm nhai lưỡi vịt đầy dầu mỡ, giọng nói hệt người Đại Lâm nghi ngờ nhìn cô, lại quay đầu nhìn người đàn ông anh tuấn đứng giữa hội trường đầy sắc màu nhưng trước sau như một vẫn giữ nụ cười trên lý, rõ ràng rất có phong độ mà. Cám ơn Cáo đã tặng cái bìa màu xanh xinh xinh nàyyyyy Tên xuất bản Mùa xuân thứ 18 Tác giả Nhĩ Đông Thố Tử Thể loại Hiện đại, HE Editor LuChan, Qin Zồ Đặc biệt cám ơn Bống Thiên Thần Văn án Hồi cấp ba, Vu Hảo và Lục Hoài Chinh từng có quan hệ mập mờ mà mọi người đều biết, người của cả Thập Bát trung đều biết đội trưởng Lục Hoài Chinh của đội bóng rổ trường thích Vu Hảo lớp 5, rất sủng cô, rất nhường cô. Kết quả sau khi Vu Hảo chuyển trường, hai người cắt đứt liên lạc, đến khi gặp lại nhau lần nữa là khi ở trong đơn vị đồn trú của anh, cô vô tình trở thành nhà nghiên cứu tâm lý trong đội bọn họ. Cô hỏi có phải tiểu đội trưởng của các anh có phải cũng phụ trách phòng ăn tên Bếp Số Sáu không. Anh cười nhạt “Không thì cô tưởng mình có thể được đặc cách đặc biệt à?” Cô phớt lờ, truy hỏi đến cùng “Vậy vì sao gọi là Bếp Số Sáu?” Lúc này, giọng anh càng khó chịu “Sao cô nói nhảm nhiều thế?” Vu Hảo cảm thấy có lẽ anh ghét mình thật, thế là không dám tiếp lời nữa, tránh anh từ xa. Cho đến một lần. Khắp người dính đầy máu, anh bước đến từ đối diện, Vu Hảo kinh hãi đi lên kéo tay anh xem xét, Lục Hoài Chinh đau đớn gập người, tưởng mình đã động đến vết thương của anh nên vội đưa người tới quân y. Nhưng lại phát hiện anh ôm cánh tay dựa vào bàn cười không ngừng. Vu Hảo chợt cảm thấy bị mắc lừa, tức máu xoay người định đi, nhưng bị anh kéo tay, nói xin lỗi một cách thẳng thắn thoải mái “Xin lỗi, chỉ vì muốn một mình ở bên em một lúc, nên mới lừa em.” Người đàn ông như Lục Hoài Chinh, dù ở đâu dù là lúc nào, luôn có sức hút mãnh liệt với Vu Hảo, vì quả thật cô chẳng còn gặp được người đàn ông nào có thể “quân tử háo sắc nhưng không dâm, phong lưu nhưng không hạ lưu” như anh nữa. *** Lục đại thiếu trẻ tuổi khí thịnh, gì cũng không sợ chỉ sợ Vu Hảo tức giận dỗi trời dỗi đất. Có người hỏi Vu Hảo là ai? Lục Hoài Chinh Là tổ tông của tôi. Em là giấc mộng anh đợi chờ Là cơn gió muốn ôm choàng Là yêu thích giấu trong lòng đã nhiều năm *** KHÚC ĐẦU CHẬM NHIỆT, CẨN THẬN LỌT HỐ, KHÔNG THÍCH CHỚ VÀO *** >>> EBOOK <<< Đọc tại Wattpad Mục lục Quyển 1 Chương 1 Sinh 1 Chương 2 Sinh 2 Chương 3 Sinh 3 Chương 4 Sinh 4 Chương 5 Sinh 5 Chương 6 Sinh 6 Chương 7 Sinh 7 Chương 8 Sinh 8 Chương 9 Sinh 9 Chương 10 Sinh 10 Quyển 2 Chương 11 Ly biệt ái tình 1 Chương 12 Ly biệt ái tình 2 Chương 13 Ly biệt ái tình 3 Chương 14 Ly biệt ái tình 4 Chương 15 Ly biệt ái tình 5 Chương 16 Ly biệt ái tình 6 Chương 17 Ly biệt ái tình 7 Chương 18 Ly biệt ái tình 8 Chương 19 Ly biệt ái tình 9 Chương 20 Ly biệt ái tình 10 Quyển 3 Chương 21 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 1 Chương 22 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 2 Chương 23 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 3 Chương 24 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 4 Chương 25 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 5 Chương 26 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 6 Chương 27 Sơn hà bất khuất 1 Chương 28 Sơn hà bất khuất 2 Chương 29 Sơn hà bất khuất 3 Chương 30 Sơn hà bất khuất 4 Chương 31 Sơn hà bất khuất 5 Chương 32 Sơn hà bất khuất 6 Quyển 4 Chương 33 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 1 Chương 34 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 2 Chương 35 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 3 Chương 36 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 4 Chương 37 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 5 Chương 38 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 1 Chương 39 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 2 Chương 40 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 3 Chương 41 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 4 Chương 42 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 5 Quyển 5 Chương 43 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 1 Chương 44 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 2 Chương 45 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 3 Chương 46 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 4 Chương 47 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 5 Chương 48 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 1 Chương 49 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 2 Chương 50 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 3 Chương 51 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 4 Chương 52 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 5 Chương 53 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 6 Quyển 6 Chương 54 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 1 Chương 55 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 2 Chương 56 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 3 Chương 57 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 4 Chương 58 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 5 Chương 59 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 1 Chương 60 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 2 Chương 61 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 3 Chương 62 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 4 Chương 63 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 5 Quyển 7 Chương 64 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 1 Chương 65 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 2 Chương 66 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 3 Chương 67 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 4 Chương 68 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 5 Chương 69 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 6 Chương 70 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 7 Chương 71 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 8 Chương 72 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 9 Chương 73 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 10 Chương 74 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 11 Quyển 8 Chương 75 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 1 Chương 76 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 2 Chương 77 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 3 Chương 78 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 4 Chương 79 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 5 Chương 80 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 6 Chương 81 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 7 Chương 82 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 8 Chương 83 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 9 Chương 84 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 10 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 1 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 2 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 3 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 4 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 5 Ngoại truyện 1 Ngoại truyện 2 Ngoại truyện 3 Ngoại truyện nhỏ – KẾT THÚC –

truyện năm xuân thứ 28