Akanistha (Sắc Cứu Cánh Thiên) - 'og min, nghĩa đen "tối thượng." Cõi Trời hay cõi Phật tối cao. Có sáu nơi khác nhau mang tên này, từ cõi Trời thứ tám của các vị Trời thuộc Tứ Thiền lên tới Cõi Akanistha tối thượng, là một cõi Phật siêu vượt mọi nghĩ bàn. Aksobhya (Bất Động Như Lai) - mi bskyod pa, Đức Phật Bất Động thuộc Kim Cương Bộ.
Chương 1. 1 Đàm gia, gia tộc nổi danh ở Lạc Dương, không phải bởi vì Đàm gia giàu có nhất nhì nước, mà là bởi vì Đàm gia có ba mỹ nhân. Đàm gia lão ông Đàm Phan An, tuấn mỹ tiêu sái, đẹp hơn Phan An, cưới một vợ và hai thiếp, đáng tiếc thê thiếp đều mất sớm, chỉ sinh hạ ba vị thiên kim, không thể vì
"Đệ nhất mỹ nhân Philippines" Marian Rivera thành công và hạnh phúc viên mãn. Hạnh phúc viên mãn cùng nam diễn viên Dingdong Dantes. chụp ảnh quảng cáo và tham gia các chương trình từ thiện. Ngày 23/11/2015, Marian Rivera hạ sinh con gái đầu lòng (bé Maria Letizia Dantes
*Mãn Hán toàn tịch: còn gọi là Tiệc triều đình Hán Thanh, là một trong những đợt tiệc lớn nhất do vua Khang Hy tổ chức được ghi chép trong lịch sử Trung Hoa. Đợt tiệc này bao gồm 108 món độc đáo từ nhà Thanh và văn hóa người Hán.
Bạn đang xem: Mỹ Mãn đệ nhất thiên hạ | Thiendiaus.com - Tại: Giới thiệu: Có vẻ như bạn thực sự muốn ly hôn Khi nghe thấy tiếng rên rỉ, anh đã rất mãn nguyện. Đột nhiên, tóc sau tai anh rụng xuống, anh đang định duỗi tóc vốn rất chật thì bị
SsmZw. Bạn đang đọc truyện Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ của tác giả An Tư Nguyên trên website đọc truyện ra em thực sự rất muốn ly hôn“Ừm…”. Tiếng rên khe khẽ đầy mệt mỏi phát ra từ cổ họng đèn vàng mờ ảo chiếu vào khuôn mặt anh khi ngủ. Đôi lông mày nhíu lại, chiếc cằm lún phún đầy những sợi râu mới mọc, lần nào cũng chọc vào người khiến cô thấy tê tê và rất thích thú. Vầng trán anh lấm tấm mồ đưa tay ra, bàn tay không quá tuyệt đẹp nghịch ngợm đùa giỡn trên vầng trán, chiếc mũi… rồi dần dần tiến xuống phía dưới, sau đó chợt dừng lại trên khuôn ngực đẫm ướt mồ hôi. Cảm giác được hơi thở của anh, cô bỗng cười đầy phấn khích. Cô đặt một nụ hôn lên ngực anh, chiếc lưỡi ướt át như đang chơi trò đuổi bắt, thoắt ẩn thoắt hiện kiếm tìm cảm giác. Cô từ từ nhắm mắt lại, bàn tay còn lại nhẹ nhàng thám hiểm xuống phía dưới. Nghe thấy tiếng anh rên lên, cô càng cảm thấy mãn nhiên tóc phía sau tai cô xoà xuống, cô đang định đưa tay vén mái tóc phiền phức lên thì một bàn tay khác đã vén giúp ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đang nhìn mình đầy ham muốn, chẳng khác nào một chú báo vừa bừng tỉnh, từ tốn nhìn vào “con mồi” không biết tự lượng sức mình.“Hi…”. Tiếng cười đầy hứng thú phát ra từ đôi môi hoàn mĩ tay vuốt mái tóc hơi “mạnh bạo” khiến cô không thể không dịch chuyển lên phía khi bỏ tay ra, anh quay lại chiếm lĩnh người phụ nữ trước mặt. Mũi anh lướt nhẹ trên mặt cô, lưỡi đùa nghịch trên tai, trên má cô, rồi dần dần di chuyển xuống chiếc cổ ngọc cảm xúc lên đến đỉnh điểm, anh đè chặt bàn tay cô trên gối, tay anh đan lấy tay cô. Bỗng nhiên mày anh nhíu lại, đôi mắt cũng theo đó mà trợn lên, tựa như phát hiện ra điều gì đó. Hai cánh môi mím chặt bỗng mở ra, anh nhẹ nhàng hỏi “Nhẫn cưới em để đâu rồi?”.“Bỏ ra rồi”.Câu trả lời đó khiến không khí nóng bỏng nãy giờ đột ngột trở nên giá băng. Anh nhỏm người dậy, ngồi bên mép giường, đưa tay bật đèn, úp mặt vào tay trong giây lát, sau đó ngẩng lên, thốt ra một câu châm chọc “Xem ra em thực sự rất muốn li hôn”.Biểu hiện lúc này của cô nhìn giống muốn li hôn sao? Từng hành động, lời nói, biểu cảm rõ ràng là đang mong muốn cứu vãn mọi thứ.“Anh hứa sẽ giải thoát cho em, ngủ đi!”Có phải bất cứ cuộc hôn nhân thất bại nào cũng như thế này lúc bắt đầu thì oanh oanh liệt liệt, thề non hẹn biển, khi kết thúc thì thầm lặng, quyết đoán, gọn gàng đến vậy?
Bạn đang đọc truyện Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ của tác giả An Tư Nguyên trên website đọc truyện online. Xem ra em thực sự rất muốn ly hôn “Ừm…”. Tiếng rên khe khẽ đầy mệt mỏi phát ra từ cổ họng anh. Ánh đèn vàng mờ ảo chiếu vào khuôn mặt anh khi ngủ. Đôi lông mày nhíu lại, chiếc cằm lún phún đầy những sợi râu mới mọc, lần nào cũng chọc vào người khiến cô thấy tê tê và rất thích thú. Vầng trán anh lấm tấm mồ hôi. Cô đưa tay ra, bàn tay không quá tuyệt đẹp nghịch ngợm đùa giỡn trên vầng trán, chiếc mũi… rồi dần dần tiến xuống phía dưới, sau đó chợt dừng lại trên khuôn ngực đẫm ướt mồ hôi. Cảm giác được hơi thở của anh, cô bỗng cười đầy phấn khích. Cô đặt một nụ hôn lên ngực anh, chiếc lưỡi ướt át như đang chơi trò đuổi bắt, thoắt ẩn thoắt hiện kiếm tìm cảm giác. Cô từ từ nhắm mắt lại, bàn tay còn lại nhẹ nhàng thám hiểm xuống phía dưới. Nghe thấy tiếng anh rên lên, cô càng cảm thấy mãn nguyện. Bỗng nhiên tóc phía sau tai cô xoà xuống, cô đang định đưa tay vén mái tóc phiền phức lên thì một bàn tay khác đã vén giúp cô. Cô ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đang nhìn mình đầy ham muốn, chẳng khác nào một chú báo vừa bừng tỉnh, từ tốn nhìn vào “con mồi” không biết tự lượng sức mình. “Hi…”. Tiếng cười đầy hứng thú phát ra từ đôi môi hoàn mĩ đó. Bàn tay vuốt mái tóc hơi “mạnh bạo” khiến cô không thể không dịch chuyển lên phía trên. Sau khi bỏ tay ra, anh quay lại chiếm lĩnh người phụ nữ trước mặt. Mũi anh lướt nhẹ trên mặt cô, lưỡi đùa nghịch trên tai, trên má cô, rồi dần dần di chuyển xuống chiếc cổ ngọc ngà. Lúc cảm xúc lên đến đỉnh điểm, anh đè chặt bàn tay cô trên gối, tay anh đan lấy tay cô. Bỗng nhiên mày anh nhíu lại, đôi mắt cũng theo đó mà trợn lên, tựa như phát hiện ra điều gì đó. Hai cánh môi mím chặt bỗng mở ra, anh nhẹ nhàng hỏi “Nhẫn cưới em để đâu rồi?”. “Bỏ ra rồi”. Câu trả lời đó khiến không khí nóng bỏng nãy giờ đột ngột trở nên giá băng. Anh nhỏm người dậy, ngồi bên mép giường, đưa tay bật đèn, úp mặt vào tay trong giây lát, sau đó ngẩng lên, thốt ra một câu châm chọc “Xem ra em thực sự rất muốn li hôn”. Biểu hiện lúc này của cô nhìn giống muốn li hôn sao? Từng hành động, lời nói, biểu cảm rõ ràng là đang mong muốn cứu vãn mọi thứ. “Anh hứa sẽ giải thoát cho em, ngủ đi!” Có phải bất cứ cuộc hôn nhân thất bại nào cũng như thế này lúc bắt đầu thì oanh oanh liệt liệt, thề non hẹn biển, khi kết thúc thì thầm lặng, quyết đoán, gọn gàng đến vậy? Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Duyên Trời Định An Tư Nguyên Scandal Đình Đám An Tư Nguyên Giang Hồ Kỳ Cục An Tư Nguyên Mê Trước Cưới Sau An Tư Nguyên Phồn Hoa Rực Rỡ An Tư Nguyên Cánh Đồng Bồ Công Anh thienbinhzin
“Xoạt”, tiếng động rất nhẹ phát ra do có người kéo tấm rèm cửa sổ lên, chưa đủ để đánh thức người vẫn còn đang ngủ. Chỉ có điều ánh nắng chói chang bên ngoài cửa sổ chẳng nể nang gì mà xông vào làm phiền Giả Thiên Hạ. Mí mắt anh động đậy, mày cau có bực bội. Sự tức giận thể hiện quá rõ ràng đó cũng chẳng khiến người kia biết điều an phận. Người ấy lại tiếp tục kéo nốt tấm rèm còn lại, tiếp đó còn bật tất cả đèn treo tường, đèn hành lang, đèn ngủ hai bên giường… ở trong phòng lên. Giả Thiên Hạ từ trước đến nay luôn là một người có yêu cầu cao trong chất lượng cuộc sống, cho dù là đi công tác thì phòng khách sạn cũng phải đầy đủ đèn điện chiếu sáng. Nhưng yêu cầu của anh khi ngủ lại càng cao hơn, nếu như những thứ đèn điện đó làm chói loá mắt anh vào buổi sáng hôm sau, thì lúc tỉnh dậy đừng trách anh lại cáu gắt, nổi giận. “Đinh Mỹ Mãn, em chán sống rồi đúng không?”. Cố gắng quay người sang phía khác, thậm chí còn dùng cả chăn che lên mặt, tất cả mọi thứ đều thử nhưng cuối cùng Giả Thiên Hạ đành bỏ cuộc. Trận say bí tỉ hôm qua khiến đầu anh đau như búa bổ, tâm trạng vì thế lại càng tồi tệ hơn. Cho dù như vậy, nhưng trong câu đe nẹt này cũng vẫn mang chút dịu dàng, khoan dung. Song tất cả những gì anh nhận được chỉ là một khoảng không tĩnh lặng. Rất tốt, cuối cùng cũng chịu an phận. Giả Thiên Hạ vô cùng hài lòng trước kết quả này. Anh đang định ngủ tiếp, thì bỗng nghe thấy giọng nói không phải là của Mỹ Mãn vang lên. “Chị Mỹ Mãn đi đâu mất rồi ấy”. Anh tiếp tục lặng thinh, đầu óc vẫn chưa lấy lại đủ tỉnh táo. Tiếp tục đọc → “Cô giúp tôi đỡ anh ấy vào giường đi!”. Sau khi nghe hết câu của Mỹ Mãn, ánh mắt của Mạc Tường lộ rõ vẻ kinh ngạc, nhìn Đinh Mỹ Mãn cao ngạo ra lệnh, sau đó quay người đi vào buồng tắm rửa mặt mà chẳng hề có chút ý định nào giúp sức cùng cô đưa Thiên Hạ vào giường. Tất nhiên Mỹ Mãn lại càng không có ý định rời khỏi nơi đây. Tiểu Tường mím chặt môi, tức giận chẳng biết trút ra đâu, không lẽ lại tỏ ra hiền đức trước người đàn ông đã say tới mức chẳng tự đi được hay sao? Thế nhưng, nghĩ đến những lời mình vừa nói trước đó, Mạc Tường không thể buông tay bỏ đi ngay lúc này được. Cô chỉ còn cách cắn răng chịu đựng mà dìu Giả Thiên Hạ vào giường, chỉ có vài bước ngắn ngủi thật lòng cũng chẳng gây khó khăn quá nhiều với cô vì cô cũng đã dìu anh cả đoạn đường dài. Song điều thực sự khiến Mạc Tường khó lòng cất bước lúc này chính là tâm trạng của cô. Tiếp tục đọc → Ngay vào lúc mí mắt của Mỹ Mãn đang trĩu nặng dần, gần như sắp chìm sâu vào giấc ngủ thì đột nhiên di động vang lên. Tay cô đưa ra chậm rãi, bất lực lôi chiếc di động ra xem kĩ. Một tin nhắn hình. Sau một hồi đọc tin, cô bắt gặp một tấm hình… Đó là một đôi nam nữ đang ôm hôn thắm thiết, cuồng nhiệt, nhìn giống như một đôi tình nhân đang rất yêu thương quấn quýt nhau. Đương nhiên nhân vật nam, nữ chính không ai khác ngoài Giả Thiên Hạ và Mạc Tường. Cô có thể nhận ra được bộ quần áo trên người anh, đó là trang phục mặc đi dự lễ trao giải tối nay. Người đàn ông đã hẹn trước với cô tối nay sẽ đi ăn mừng rồi sẽ cầu hôn, kết quả giờ này đang ôm hôn người phụ nữ khác! Đã vậy cô còn giống như một con ngốc ngồi lì trong khách sạn chờ đợi, trong khi anh đang vui chơi thoả thích ngoài kia. Mỹ Mãn vẫn cố thuyết phục bản thân có lẽ đây chỉ là hiểu lầm, hoặc do người nào đó ác ý tạo dựng nên mà thôi. Thế nhưng lúc này từ ngoài cửa truyền vào tiếng tít tít khi quẹt thẻ mở cửa, cô liền ngẩng đầu lên, ngước ra phía cửa chính xem liệu có phải Giả Thiên Hạ đã quay về không. Tiếp tục đọc → Diễn biến sau đó của sự việc đã chứng minh rằng, người đứng ở đầu chiến tuyến cung cấp tin giật gân không phải là các tay phóng viên săn tin mà chính là những anh chàng quay phim đứng ngay sau các phóng viên. Ống kính của anh ta vừa lia đi thì trên màn hình xuất hiện ngay hình ảnh của một người mà Mỹ Mãn không hề ngờ tới. Khán phòng lúc ấy không khí trở nên kì lạ đã đành, nhưng ngay cả những người đang nói chuyện rôm rả như Mỹ Mãn và Tiểu Ái cũng đều ngây dại vì bất ngờ. Cuối cùng thì người ngoài cuộc vẫn là tỉnh táo nhất, Tiểu Ái liền kêu gào lên nhằm thu hút sự chú ý của cô bạn mình trong di động “Ôi chúa ơi, tại sao Lăng Gia Khang lại xuất hiện ở đây?”. Tiếp tục đọc → Nghĩ sao làm vậy, Mỹ Mãn nhanh chóng lật tung va li lên, lục tìm tất cả những hộp dưỡng da, mỹ phẩm mang theo đổ hàng loạt ra giường. Cho dù là lễ trao giải nào thì cũng rất rườm rà nhiều thủ tục, nếu mà dài cổ ngồi đó chờ đến màn xuất hiện của Giả Thiên Hạ một cách ngốc nghếch, chi bằng tận dụng khoảng thời gian rảnh rỗi đó “tân trang” lại bản thân cho thật xinh đẹp thì hơn. Cái này có thể gọi là sắc đẹp đáng quý với phụ nữ vô cùng. Rửa sạch mặt, đắp mặt nạ dưỡng da, đúng lúc cô đang tập trung nhìn vào gương kẻ viền mắt, thì bỗng nhiên hai vị khách mời trên ti vi đọc dõng dạc lên câu “Và người giành giải nhà sản xuất xuất sắc nhất…”. Đến lúc này Mỹ Mãn mới chú ý đến ti vi. Những người lên trao giải thưởng hay làm cho không khí trước khi đọc tên trở nên bí ẩn, hồi hộp, cô chẳng rõ ở trong khán phòng đó có bao người nín thở chờ tin nữa, bản thân cô cũng chẳng dám thở mạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía màn hình, đợi chờ trong hồi hộp. “Á…”. Máy quay dừng lại ở khuôn mặt không thể nào quen thuộc hơn với cô, chính là anh, Giả Thiên Hạ, Mỹ Mãn không kìm nén được mà bật cười. Đây là một cảm giác vô cùng tuyệt diệu, một người vài tiếng đồng hồ trước còn ở ngay bên cạnh mình, vậy mà lúc này đã xuất hiện trên ti vi rồi. Tuy rằng anh vẫn giữ nụ cười hết sức lịch sự và lạnh nhạt như mọi khi, nhưng cô vẫn có thể nhận ra được chút hồi hộp, lo lắng lộ rõ nơi đôi chân mày đang cau lại. Tiếp tục đọc → Chương 13 Muốn bỏ đi phải nhân lúc còn sớm “Chà, anh cũng cảm thấy như vậy hả?”. Hoàn toàn không hiểu lời lẽ ẩn chứa ý châm chọc của anh, Đinh Mỹ Mãn hứng khởi múa may quay cuồng, thao thao bất tuyệt giảng giải về lí do tại sao cô lại phối hợp như vậy “Lúc em còn ở nước ngoài, em nghe người ta nói chỉ có người đàn ông đích thực mới dám mặc màu tím. Theo kinh nghiệm nghiên cứu lâu năm và nhiều lần so sánh, đối chiếu của em, thì anh rõ ràng là một người đàn ông đích thực không sai chút nào, nên rất hợp, rất hợp…”. Anh có nên vui mừng hay không? Liệu có thể hiểu lời khen “đàn ông đích thực” của cô theo ý đen tối, như một lời khẳng định về kĩ thuật giường chiếu của anh hay không nhỉ? Vậy xin hỏi cụm từ “nhiều lần so sánh và đối chiếu” nghĩa là như thế nào chứ? Sau một hồi đắn đo, lo lắng, vui vẻ lẫn lộn, Thiên Hạ quyết định không che giấu ý nghĩ của mình nữa, cần phải kìm chế sự phấn khích tột độ của cô xuống “Anh không còn cách nào khác, đối với những người phụ nữ có thể gây sự vô lí bất cứ lúc nào thì lúc cần thiết cũng phải nói dối vài câu để dỗ dành”. Đương nhiên ngay sau khi nhận được lời phúc đáp dạng này, ngay lập tức cô chuyển giọng mắng nhiếc “Giả Thiên Hạ, anh có ý gì đây? Muốn chứng minh anh thông minh, lanh lợi, hoàn toàn có khả năng đối phó với tất cả các loại phụ nữ đúng không?”. “Thì ý giống như cái “nhiều lần so sánh và đối chiếu” của em đó!”. “Hả…” Đinh Mỹ Mãn gần như bị chặn họng, khí thế chuẩn bị sẵn để cãi nhau dần dần lắng xuống, cô bật cười ngược lại “Anh đang ghen hả?”. “Điều đó là quá hiển nhiên rồi còn gì!”. Riêng về điểm này thì anh hoàn toàn thừa nhận, bao nhiêu chuyện phân li, tái hợp, cãi cọ, giận hờn bấy lâu khiến anh hiểu được rằng, niềm kiêu hãnh và khí thế là thứ vô cùng quan trọng, nhưng khi đối mặt với tình yêu thì có thể vứt bỏ cả hai thứ cũng được. Thỉnh thoảng cũng nên bỏ qua sự kiêu hãnh vớ vẩn của đàn ông mà chiều theo sở thích của nàng. “Anh đúng là thích so đo tính toán, chẳng qua người ta kích động quá dùng sai từ thôi mà”. Nghe ra thì có vẻ như đang càu nhàu, nhưng trên mặt Mỹ Mãn hiện rõ nét vui mừng, đủ để chứng minh cô rất thích dáng ghen tuông vớ vẩn theo kiểu trẻ con này của anh. “Tối nay chúng ta đi đâu để chúc mừng đây?”. “Chúc mừng cái gì cơ?”. Chủ đề nói chuyện chuyển đổi quá nhanh, anh hình như không bắt kịp theo tiết tấu câu chuyện của cô. Tiếp tục đọc → Chương 13 Muốn bỏ đi phải nhân lúc còn sớm Ánh nắng, cảnh biển, rừng cọ sớm mai, những cảnh vật tuyệt đẹp ngoài cửa sổ khách sạn dần lọt vào trong mắt Mỹ Mãn. Cô ngồi bên cạnh cửa sổ, lặng lẽ ngắm bãi biển sớm tinh mơ vắng lặng, nhưng lại hoàn toàn chẳng có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp ngay lúc này. Đôi mắt đã đỏ ngầu lên vì nhìn mãi vào chiếc di động đang rung liên tục ở đầu giường, tất nhiên chủ nhân của chiếc di động đó không ai khác ngoài Giả Thiên Hạ. Liệu có nên giúp anh nghe máy không? Cô đứng dậy, tiến lại gần chỗ đặt di dộng, nhìn nó với tâm trạng vô cùng giằng xé. Tên người gọi hiển thị trên màn hình rất lạ, nhưng vừa nhìn là biết ngay đó là phụ nữ, nếu như nghe máy hộ nói không chừng lại tự chuốc bực mình vào thân. Mỹ Mãn nhiều lúc rất ngốc nghếch, cho dù một số việc đã tồn tại rất lâu rồi, vậy mà đến tận giờ phút này cô vẫn chẳng muốn tìm hiểu sâu xa thêm. Tiếp tục đọc → “Em nằm trên giường, anh nằm dưới sàn?”. Người nào đó đang giả vờ tỏ ra lo âu, tự mình nêu ra cách sắp đặt hợp lí nhất. Cô nên nói gì lúc này đây? Có thể nói được gì nữa? Nói “được đó” rồi tỏ ra bản thân cũng vô cùng tiếc thương sao? Hay là nói “không được”, nếu vậy chi bằng cô tự cởi bỏ hết quần áo rồi dâng ngay tận miệng anh còn hơn, đỡ mất thời gian. “Ồ, chăn không đủ cho hai chúng ta. Thôi bỏ đi, mình ngủ chung trên giường nhé!”. Còn chưa để cho Mỹ Mãn kịp suy nghĩ, Thiên Hạ đã độc đoán thay cô ra quyết định rồi. Mỹ Mãn há hốc miệng, bây giờ dường như mới cảm nhận được mình đã bị mắc lừa. Cô chu miệng, vén gọn váy ngủ, đường hoàng bước lên giường, cố gắng hết sức biến chiếc chăn thành một phòng tuyến vững chắc chặn ở giữa. Sau một hồi dùng thân mình nén chặt chăn lại, cô mãn nguyện vỗ tay rồi nói “Cứ như vậy nhé, để chiếc chăn này làm vạch giới hạn, không được vượt qua đấy. Đi ngủ thôi!”. “Em bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi mấy trò con trẻ nhạt nhẽo đó nữa? Trên người em có chỗ nào mà anh chưa động tới chứ?”. Giả Thiên Hạ thản nhiên đứng ngoài nhìn cô bận rộn sắp xếp, cuối cùng đành cau mày nhăn nhó, giọng nói tỏ rõ sự bực bội. Người phụ nữ này liệu có phải đã thay đổi quá nhanh không? Lúc nãy khi còn trên máy bay gần như suýt chút nữa là chủ động kéo anh lên giường rồi, làm anh còn tưởng rằng “cách mạng” sắp thắng lợi, nông nô sắp được giải phóng ra khỏi ách nô lệ đến nơi rồi. Bây giờ làm vậy là có ý gì? Đột nhiên lại bày ra bộ mặt phòng vệ ghê gớm thế làm gì? “Đương nhiên là có chỗ trên người em mà anh chưa từng động tới”. Mỹ Mãn phát biểu đầy kiêu hãnh. Một niềm kiêu hãnh chẳng biết bắt nguồn từ đâu! “Vậy bây giờ em đang định mời anh đúng không?”. Câu nói của cô qua tai anh thì thành ra ý nghĩa khác Trên người cô vẫn còn những vùng chưa được khai phá, cần được quan tâm và đầu tư thêm! “Mời cái đầu anh ấy! Đi ngủ đi!”. Nói xong, cô tức giận đùng đùng ném chiếc gối về phía anh, mặt mày ửng đỏ lên. Tiếp tục đọc → Cùng Giả Thiên Hạ tham dự lễ trao giải thưởng ư? Đây chắc chắn là một đề nghị vô cùng tồi tệ, Đinh Mỹ Mãn đã không nhận được thiệp mời tới dự lại càng chẳng được lọt vào danh sách đề cử, chạy đến đó chẳng phải là phơi mặt ra cho người ta cười sao? Tuy nhiên Giả Thiên Hạ lại nói một câu “Một phòng nhưng có tới hai chiếc giường riêng biệt, anh cũng chẳng có ý định gì đen tối cả, chỉ mong muốn có thể chia sẻ niềm vui với em ngay trong giây phút đầu tiên giành được giải thưởng thôi”, vậy là cô cứ như bị thần sai quỷ khiến đồng ý ngay với anh. Ngay sau khi họ làm xong mọi thủ tục đăng kí lên máy bay, đèn trong khoang máy bay dần tắt đi, đồng thời nghe thấy tiếng cất cánh vang bên tai, Mỹ Mãn liền cảm thấy hối hận. Cô liếc nhìn phong cảnh bên ngoài nhưng chỉ toàn là một màu đen tĩnh lặng, ngoài ánh đèn phát sáng trên đường bay ra, chẳng còn một thứ ánh sáng nào khác nữa. Tiếp tục đọc → Thiên Hạ bị chặn họng không nói được lời nào, đành hít một hơi sâu, rồi đưa ra tên một người mà anh không hề muốn nhắc tới một chút nào hết “Vậy còn Lăng tú ông thì sao? Em có định nói không hề coi anh ta là người quen không?”. “Anh đang nói đến Lăng Gia Khang sao? À… nếu như anh kiên quyết cho rằng anh ấy đang theo đuổi em, vậy thì cứ cho là thế đi”. Cái gì được coi là “cứ cho là thế đi”? Nếu như những quan hệ thân thiết như với Lăng Gia Khang mà còn không tính, thì không thể hiểu nổi cô còn đang che giấu biết bao quan hệ bí mật nào nữa? Vậy là dần dần cau mày nhăn nhó, trong đầu anh hiện lên cả danh sách một loạt kẻ tình nghi “À, vậy còn giám đốc đài thì sao?”. “Giám đốc đài?”. Quá đáng rồi đấy, phải chăng chỉ cần là động vật khác giới xuất hiện bên cạnh cô thì đều phải có quan hệ không bình thường với cô, như vậy mới là bình thường sao? “Nhìn cái mặt của lão đó là biết ngay là một tên háo sắc. Nếu không phải có ý đồ xấu xa gì với em thì vì lý gì mà ông ta lại cho em quay lại làm việc sau một thời gian dài rút khỏi làng giải trí chứ?”. “Giả Thiên Hạ, em đã bao giờ đề nghị anh đi đo thử xem chỉ số IQ của anh là bao nhiêu chưa? Biết đâu anh có thể tham gia Á vận hội, mang vinh quang về cho Tổ quốc đấy”. Cô ngẩng đầu ngao ngán, thì ra sau khi Giả Thiên Hạ chịu đả kích sẽ trở nên suy nghĩ cực đoan đến mức này. Tại sao ông chú mười bốn không thể không biết đó lại không nhắc nhở cô trước về điều này chứ? Anh quay đầu lại, đặt tay nhẹ nhàng lên bờ vai cô, vỗ nhẹ rồi nói “Không hề, những đề nghị kiểu đó phải là dành cho em mới đúng”. Trước kia, cô thường đa nghi, cho rằng mọi tin nhắn trong di động của anh mà không phải của cô thì đều ám muội, đáng nghi hết. Cô nghi ngờ tất cả những người phụ nữ có trong danh bạ của anh đều có mục đích không tốt, tin chắc rằng tất cả những người bạn giúp anh nói lời hay ý đẹp đều là những tên “tử đảng” tiếp tay cho anh lăng nhăng bên ngoài. Anh có trăm miệng cũng chẳng biết phải giải thích thế nào, chỉ có thể nói rằng “Em đi đo lại xem chỉ số IQ của mình là bao nhiêu, biết đâu có thể tham gia Á vận hội, mang vinh quang về cho Tổ quốc đấy”. Hôm nay, đoạn đối thoại quen thuộc của ngày xưa cộng thêm nụ cười đáng đánh của cô càng khiến cho Thiên Hạ phải nghiến răng cau mày. Cô nhất định phải như thế sao? Tình cảnh của anh lúc này đúng thật là không lời nào tả xiết được. Cô nhất thiết phải dạy cho anh một bài học “sinh động” thế à? Cũng tốt, cuối cùng bây giờ anh đã hiểu, có lẽ Đinh Mỹ Mãn không hề hoàn mĩ, thế nhưng, bởi vì đây là người phụ nữ mà anh chọn lựa, nên trong mắt anh, cô chính là người tốt nhất. Anh luôn tưởng rằng bởi vì anh yêu cô sâu sắc, nên mối ghen tuông của anh là hoàn toàn hợp tình hợp lí. Bây giờ đặt mình vào trong hoàn cảnh này, suy nghĩ chín chắn, thì trước giờ việc Mỹ Mãn luôn luôn nhắc đến cảm giác không an toàn hoàn toàn có thể thông cảm được. Có lẽ, nếu hai người bận rộn thêm một chút thì sẽ không còn thời gian nghĩ đến những chuyện như thế này nữa. Tiếp tục đọc → Giả Thiên Hạ lúc này cảm thấy như mình đã nuốt chửng một con gián vẫn còn sống sờ sờ, có thể cảm nhận rõ ràng nó đang cựa quậy, đi lại trong miệng mình, nuốt không được mà nhổ ra cũng không xong, tiến thoái lưỡng nan! Thì ra trước kia anh cũng đã từng nói ra những lời nói “đáng ghét” này! Cảm giác an toàn… mấy chữ này trước đây thường xuyên được Mỹ Mãn nhắc đến, đột nhiên xuất hiện trong trí óc anh. Đến tận thời khắc này anh mới hiểu được cảm giác đó rốt cuộc là như thế nào. Cho dù lúc này Mỹ Mãn đang ở ngay bên cạnh anh, không rời nửa bước, mặt không đỏ, không hồi hộp, vẫn có thể nói ra những lời nói ngọt ngào anh thích nghe, vậy mà anh vẫn thấy lo lắng mình sẽ đánh mất cô. Anh sợ rằng nhỡ lúc mình không chú ý, anh sẽ bị ai đó chiếm vị trí này mất. Đó là một cảm giác sợ hãi mà dù có tin tưởng đến đâu cũng không thể nào xoá bỏ đi được. Thế nhưng nếu như không quá quan tâm, yêu thương người kia, thì liệu anh có lo lắng linh tinh kiểu “người nước Kỷ lo trời sập” hay không? “Giả Thiên Hạ!”. Dường như cảm thấy tình huống này còn chưa đủ để anh phải bực bội mà lôi cô rời khỏi chỗ này, khi cô nhân viên phục vụ vừa đưa món ăn lên, lại một giọng nói quen thuộc của ai đó vang lên. Tiếp tục đọc → Chương 121 Đừng có tiếp tục nữa, nếu không hậu quả tự gánh chịu! Đến hội sở 419, đi qua một cái ngõ chật hẹp tới mức gần như chỉ có thể dành cho một người đi qua, sau đó lại phải rẽ rất nhiều lần rồi mới ra được đường to, cuối cùng Mỹ Mãn cũng tìm ra được nhà hàng Ý mà quân sư mách bảo đó. Cả một đoạn đường vòng vo tam quốc, rẽ rẽ ngoặt ngoặt, khiến cô không ít lần tự hỏi liệu có phải mình đang lạc vào trong mê cung trận pháp “Đào hoa” của Hoàng Lão Tà[1] hay không? Thế nhưng chính nhà hàng đặt ở một nơi thần bí quái dị và khó tìm như vậy lại làm ăn rất phát đạt, khách ra vào nườm nượp. Ở trước cửa có một đội ngũ tiếp đón khá dài, Giả Thiên Hạ cười khách khí, nói chuyện với họ vài câu, chẳng bao lâu sau, một người đàn ông liền chạy ra nghênh tiếp. Mái tóc màu tro nhạt rất thời trang, tai trái đeo một chiếc khuyên tai hình dạng kì lạ, áo phông trắng kết hợp với áo ghi lê, anh chàng ra tiếp đón đẹp trai một cách ngỡ ngàng. Mỹ Mãn nghiêng đầu nhìn anh chàng đó, cảm thấy có chút quen quen, nhưng lại chẳng nhớ ra là đã gặp ở đâu rồi. “Thiên Hạ à, đúng là khách quý, khách quý! Tôi đã sắp xếp cho cậu vị trí quen thuộc rồi, có vừa ý không?”. Anh ta nhếch miệng cười, rất khách khí. Tiếp tục đọc → Cô đã nói quả nhiên là không thể sống thiếu anh được, biểu hiện lúc hai người ân ái đích thực chỉ cho anh thấy rằng cô rất quan tâm đến anh. Thế nhưng ngay bản thân Giả Thiên Hạ cũng không biết được liệu có phải anh đang hiểu lầm không? Bởi vì đến tận lúc này cô chưa hề nói vẫn còn yêu anh, thậm chí còn không chịu kết hôn lại, không chịu hợp tác với anh sinh một đứa trẻ trắng trẻo, mập mạp cho bố anh vui lòng. Cảm giác này thực sự khiến người ta khó chịu, so với thất tình hay li hôn còn thê thảm hơn nhiều, bởi đến tận lúc này anh mới phát hiện hoá ra từ trước đến giờ chỉ có một mình mình muốn vậy mà thôi! “Này, không tệ đâu, rất tuyệt đấy! Tôi biết là cô có năng lực mà. Nói cho cùng thì khán giả vẫn thích hoài niệm chuyện cũ, họ rất thích phong cách dẫn chương trình của cô. Với tình hình lúc này mà nói thì chỉ đến ngày mai thôi ta có thể đè bẹp tỉ lệ người xem chương trình của Giả Thiên Hạ rồi. Danh sách đề cử giải thưởng lần này cô chắc cũng nghe qua rồi đúng không? Tuy rằng chương trình của cô đã bị gạt tên ra khỏi danh sách, nhưng cũng đừng nhụt chí. Đây vẫn là chương trình mới, chúng ta phải đặt kì vọng vào nó, nỗ lực làm cho thật tốt, biết đâu sang năm cô với Giả Thiên Hạ lại có thể cùng được lọt vào đề cử giải nhà sản xuất xuất sắc nhất đó. Nếu như cô vẫn tiếp tục tự dẫn chương trình của mình, mức độ xuất hiện trên truyền hình của cô cũng sẽ nhiều hơn, so với hồi trước thì phong cách dẫn của cô hiện nay đã tiến bộ rất nhiều. Lần sau không khéo cô còn lọt cả vào hạng mục người dẫn chương trình xuất sắc thì đúng là đem lại vinh dự lớn cho đài truyền hình chúng ta đấy…”. Tiếp tục đọc → Cô nhớ rất rõ ràng rằng người đàn ông này không thích trẻ con. Lúc còn chưa kết hôn, cô đã khéo léo nói bóng nói gió mấy lần nhưng đều bị anh từ chối thẳng thừng. Cô đã sử dụng rất nhiều cách “bỉ ổi”, như lén lút đổi thuốc tránh thai khác, chọc lỗ thủng trên bao cao su… kết quả lần nào cũng bị Giả Thiên Hạ phát giác ngay tại trận. Thế nhưng bây giờ, ngay lúc này anh lại chủ động đề nghị cô nối dõi tông đường. “Em không thấy ý kiến này rất tuyệt sao? Em sẽ là mẹ đứa trẻ, anh sẽ là bố đứa trẻ, mối quan hệ vững chắc này sẽ không có ngoại lực xấu xa nào có thể chia rẽ. Sau này khi nào em rảnh rỗi thì chăm sóc con, anh rảnh cũng sẽ dạy con “cách làm người”. Như thế chúng ta sẽ không còn thời gian đi bàn luận những chuyện không đâu nữa. Này nhé, lúc em cảm thấy không có cảm giác an toàn thì có thể nhìn ngắm con, nhớ lại xem chúng ta đã phải nỗ lực thế nào vì tiểu quỷ bé nhỏ đáng yêu ấy, đó là kết tinh của tình yêu giữa chúng ta đấy!”. “Tiểu quỷ”? Có mấy người làm bố lại gọi con đẻ của mình theo cách ấy chứ? Cho nên, sự thực đã chứng minh rõ, anh vẫn không hề thay đổi, vẫn không thích trẻ con, trọng tâm chính của ý kiến này chỉ là ở chỗ nối dõi tông đường mà thôi. Chắc chắn lúc này anh đang muốn tìm người phụ nữ có thể sinh con nối dõi cho anh! “Không nói gì sao? Im lặng có nghĩa là thừa nhận rồi nhé! Vậy thì bây giờ chúng ta bắt đầu nỗ lực thôi!”. Tiếp tục đọc → Mỹ Mãn mím chặt môi nhìn Gia Khang đầy oán ghét, cô quay người đập vào vai anh rồi xông ra ngoài phòng rửa mặt… Ngoài những hành động đó, Đinh Mỹ Mãn thực sự không biết phải biểu hiện như thế nào nữa. Cô cũng biết mình chẳng có tư cách gì để trách cứ Lăng Gia Khang, thế nhưng trái tim vẫn cảm thấy lạnh lẽo, lạnh lẽo đến đáng sợ! Mắt nhìn cô bỏ đi cùng người đàn ông khác, lại một lần nữa, Lăng Gia Khang không hề níu kéo, thực ra vẫn là do lòng kiêu hãnh chưa thể gạt bỏ trong anh. Tại sao lần nào cũng phải vứt bỏ mọi thứ để đuổi theo níu kéo chứ? Anh sinh ra đã chẳng bao giờ có cái thói quen ngu ngốc đó rồi! Vậy là ước nguyện của Giả Thiên Hạ đã thành sự thật, cô đích thực bỏ đi mà chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại. Nhìn bề ngoài thì rõ ràng là anh đã thắng, vậy tại sao anh vẫn cảm thấy như hai bên đều thảm bại vậy? Người ở cạnh anh thì đã sao chứ, nói cho cùng thì trái tim cô cũng đã phiêu dạt bên ngoài hơn một năm nay rồi, đã ghi khắc biết bao hồi ức không có anh tham dự? Giả Thiên Hạ ép buộc bản thân đừng quá để ý đến cảnh tượng lúc nãy vừa diễn ra. Có lẽ là cô đang cần thêm chút thời gian, cũng có thể cô chỉ là đơn thuần không muốn nghĩ người bạn của mình quá tồi tệ, hoặc có thể do cô đã đặt quá nhiều niềm tin vào Lăng Gia Khang, tin tưởng tới mức chẳng hề phòng bị gì, chẳng từ chối khi bị hắn ôm! Anh càng không muốn tìm hiểu quá nhiều về việc đằng sau sự tin tưởng lớn lao đó là cái gì. Lúc này anh chỉ muốn đặt hết tâm tư suy nghĩ xem lúc tâm trạng không vui người phụ nữ của anh thường muốn làm những gì? Tiếp tục đọc → Màn đêm của đô thị vào dịp quốc khánh đèn điện lung linh, rực rỡ sắc màu , tất cả các đoạn đường quan trọng đều được phong toả. Đương nhiên những con đường còn lại đều nằm trong trạng thái tắc đường cục bộ. Vì thế, bị mắc kẹt ngoài đường đúng vào thời điểm dùng cơm tối như thế này, liệu có bị coi là tự ngược đãi bản thân mình không nhỉ? Nếu vậy thì lúc này Giả Thiên Hạ đang tự ngược đãi chính mình! Phiền muộn châm điếu thuốc, mắt nhìn chăm chăm vào hàng xe chẳng động đậy chút nào phía trước. Tiếp đó anh quay sang nhìn vào dòng người đi bộ đông nghìn nghịt trên hè phố, cố kiếm tìm bóng hình quen thuộc. Bỏ lại chương trình truyền hình trực tiếp mình cần quản lí không lo, đi khắp cả thành phố để tìm một người phụ nữ, những hành động đó thật nực cười, thế nhưng, lúc này anh chẳng thể nào mỉm cười nổi. Ngay sau khi nghe nói tất cả các nghệ sỹ tham gia chương trình của cô đều rút lui hết, Giả Thiên Hạ ngay tức thì phóng xe như bay tới đài truyền hình nơi Mỹ Mãn làm việc. Thế nhưng vẫn là quá muộn. Anh đã đánh giá quá cao bản thân mình, cứ nghĩ rằng nếu xảy ra chuyện gì thì anh chính là người đầu tiên mà cô nghĩ tới. Chẳng thể ngờ rằng cô lại dùng phương pháp cực đoan nhất, lẩn trốn, chẳng muốn gặp bất cứ ai, kể cả anh. Tiếp tục đọc → Giả Thiên Hạ và Đinh Mỹ Mãn đã cãi nhau rất lâu, “chiến trường” không ngừng thay đổi, từ phòng bếp đến phòng khách rồi lại sang buồng ngủ. Nội dung cãi cọ cũng càng ngày càng đa dạng, phong phú, từ vấn đề ban đầu là li hôn rốt cuộc do ai nêu lên cho đến việc trí tuệ ai thấp hơn, thậm chí cả việc ngày mai ai sẽ rửa bát… Chỉ có điều những cuộc cãi cọ này khác hẳn với trước kia, bây giờ tâm trạng của Mỹ Mãn không hề buồn bực, u sầu, thậm chí trong lòng còn lan toả một cảm giác giống như đã “tu thành chính quả” vậy! Sảng khoái đến độ ngay sáng ngày hôm sau, khi bước chân vào phòng làm việc, tinh thần cô đã vô cùng dễ chịu, miệng cười tươi như hoa. Thế nhưng đời người đâu lường trước được mọi việc, dường như ông trời cảm thấy cuộc sống của cô lúc này nhàn hạ quá hay chăng? Giám đốc đài gọi điện thoại thông báo họp khẩn, vừa mở đầu đã làm một trận mắng “khai vị” rồi. Tiếp tục đọc → “Hơn thế nữa, tôi từ chối được giúp đỡ như thế là sai sao? Tôi biết Lăng Gia Khang là người không có gì không làm được, nhưng tôi không muốn làm một con rối. Trước đây, bất cứ điều gì anh cũng để tôi tự mình giải quyết, tuy rằng đôi lúc tôi làm chưa thật tốt, nhưng chắc chắn sẽ dần dần tiến bộ, trưởng thành. Như vậy mới hợp tình hợp lí…” Giả Thiên Hạ đạp mạnh vào chân phanh, quá đột ngột nên đã ngắt quãng lời than vãn thao thao bất tuyệt của Đinh Mỹ Mãn. Vì quên thắt dây an toàn nên cô sắp sửa bị đập đầu mạnh vào tấm kính trước xe, may mà anh kịp thời kéo cô lại, áp đôi môi ấm áp, mềm mại của mình thay cho tấm kính chắn gió lên môi cô. “Như thế này mới là hợp tình hợp lí! Ngoan nào, mở miệng ra…”. Những lời nói đầy mê hoặc này thốt ra từ miệng Giả Thiên Hạ. Không khí huyền hoặc tràn ngập khắp xe làm đầu óc Đinh Mỹ Mãn trở nên mơ màng. Đầu lưỡi thân thuộc tiến đến khiến cô cảm thấy trái tim loạn nhịp, ngay cả trình tự anh làm sau khi đầu lưỡi xâm chiếm lấy môi cô cũng dễ dàng khiến cô quên đi cảnh giác. Tất cả phản ứng của cô lúc này gần như đều xuất phát từ bản năng. Giống như bị thôi miên vậy, đương nhiên sẽ cảm thấy mọi thứ chỉ đang thuận theo lẽ tự nhiên mà thôi. Tiếp tục đọc → Giả Thiên Hạ vừa mới lái xe tới nơi, đang nhìn ra ngoài tìm chỗ đậu xe thì đã trông thấy một người phụ nữ nắm tay một tên “tiểu quỷ” tinh nghịch mà anh đoán chắc không thể nào do cô “sinh ra” được, hùng hổ xông ra ngoài. Tiếp tục đọc → Mỹ Mãn tò mò nhếch mày, quay đầu nhìn về phía ông chú tai ương. Một đôi giày trắng lịch lãm xuất hiện trước mắt cô, chủ nhân của đôi giày đó điềm tĩnh đi qua Giả Vượng Bảo tiến về phía chiếc ghế sô pha đối diện với Mỹ Mãn. Đôi môi của người này nhếch lên, ánh mắt lướt qua Mỹ Mãn rồi nhìn sang phía Giả Vượng Bảo “Tên tiểu quỷ này là ai thế?” Tiếp tục đọc → Điều hướng bài viết
Ai nói chỉ một cái ngoắc tay thì một trăm năm sau cũng không thay đổi?Ai nói thanh mai trúc mã thì mãi mãi hồn nhiên vô tư?Dẫu đã thề non hẹn biển, hứa hẹn yêu nhau trọn đời rốt cuộc thì vẫn chia tay. Người chạy trốn, kẻ đuổi theo, suy cho cùng vẫn không thể thoát khỏi sự an bài của Nguyệt hợp tan tan, liệu dưới sự an bài của Nguyệt Lão, họ có thể về bên nhau để tìm thấy hạnh phúc mà mình mong muốn…?Tất cả mọi chuyện xảy ra với nhân vật nữ chính của Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ giống như một trò đùa của số phận ly hôn, phá sản, nghỉ việc, bố mẹ từ mặt… rồi bất ngờ gặp lại chồng cũ ở trong một hoàn cảnh trớ trêu khi phải trở thành vị khán giả bất đắt dĩ chứng kiến chồng cũ, Giả Thiên Hạ, đang ôm ấp người tình. Về nước sau một thời gian lưu lạc nơi đất khách quê người, Mỹ Mãn phải bắt đầu lại từ đầu rất nhiều thứ từ công việc, mối quan hệ cho đến tình cảm cá nhân… Biết bao điều “tai bay vạ gió” như thế đã xảy ra với Mãn có phải là người dễ dàng chấp nhận số phận? Trước giông bão, liệu bông hoa sen thơm ngát có chịu gục ngã? Đối mặt với Giả Thiên Hạ, Mỹ Mãn nói anh là con người đầy tục khí, ngầm so sánh anh với cầm thú. Thậm chí, cô còn mắng cho Mạc Tường, “người tình” của Thiên Hạ, một trận tơi bời, cho bõ công “ngứa ghẻ hờn ghen”.Cuộc đời của Mỹ Mãn giống như là một tấn bi kịch lúc mở đầu truyện. Nhưng có ai ngờ, chính người chồng cũ mà cô tưởng đã phản bội cô – Giả Thiên Hạ – lại là người yêu cô đến “chết đi sống lại”, vì cô mà cả sinh mệnh, sự an nguy của anh, anh cũng không tiếc!Lăng Gia Khang, anh chàng có biệt hiệu “Lăng Tú ông” vẫn ở bên cô suốt thời gian cô ở nước ngoài, cũng không ngại bày tỏ tình cảm của mắt Mỹ Mãn, người chồng cũ là tên lăng nhăng, còn anh chàng họ Lăng lại là một người tốt, một người cô có thể tin tưởng. Những nhận định đó sẽ dẫn Mỹ Mãn tới đâu? Cuộc đời cô liệu có phải “sau cơn mưa trời lại sáng”? Tất cả sẽ được trả lời trong Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ!Trong Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ, bạn đọc còn được gặp những nhân vật có tính cách hết sức độc là một Giả Vượng Bảo – ông chú thứ mười bốn – lúc nào cũng ra vẻ đạo mạo, am hiểu tình trường trong khi còn đang ngồi trên ghế nhà mẹ của Mỹ Mãn với câu khẩu hiệu đặt trước cửa nhà “Người sống cấm lại gần!”, đầy khí phách nhưng yêu thương con cái hết ông bố của Giả Thiên Hạ, người luôn “trường kỳ” theo đuổi bà vợ cũ, vốn xuất thân từ giới giang hồ, xã hội đen, nhưng lại mắc tật đã có hứng thì sẽ nói thao thao bất tuyệt, khiến cho đệ tử phải thường xuyên nhắc nhở “Dừng xe thăm rừng chiều Ái Phong!”…Tất cả đã làm nên một Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ giàu cảm xúc, chân thật và đặc biệt hài hước…Nguồn cùng tác giả Sách cùng chủ đềXem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng
Ai nói chỉ một cái ngoắc tay thì một trăm năm sau cũng không thay đổi?Ai nói thanh mai trúc mã thì mãi mãi hồn nhiên vô tư?Dẫu đã thề non hẹn biển, hứa hẹn yêu nhau trọn đời rốt cuộc thì vẫn chia tay. Người chạy trốn, kẻ đuổi theo, suy cho cùng vẫn không thể thoát khỏi sự an bài của Nguyệt hợp tan tan, liệu dưới sự an bài của Nguyệt Lão, họ có thể về bên nhau để tìm thấy hạnh phúc mà mình mong muốn…?Tất cả mọi chuyện xảy ra với nhân vật nữ chính của Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ giống như một trò đùa của số phận ly hôn, phá sản, nghỉ việc, bố mẹ từ mặt… rồi bất ngờ gặp lại chồng cũ ở trong một hoàn cảnh trớ trêu khi phải trở thành vị khán giả bất đắt dĩ chứng kiến chồng cũ, Giả Thiên Hạ, đang ôm ấp người tình. Về nước sau một thời gian lưu lạc nơi đất khách quê người, Mỹ Mãn phải bắt đầu lại từ đầu rất nhiều thứ từ công việc, mối quan hệ cho đến tình cảm cá nhân… Biết bao điều “tai bay vạ gió” như thế đã xảy ra với Mãn có phải là người dễ dàng chấp nhận số phận? Trước giông bão, liệu bông hoa sen thơm ngát có chịu gục ngã? Đối mặt với Giả Thiên Hạ, Mỹ Mãn nói anh là con người đầy tục khí, ngầm so sánh anh với cầm thú. Thậm chí, cô còn mắng cho Mạc Tường, “người tình” của Thiên Hạ, một trận tơi bời, cho bõ công “ngứa ghẻ hờn ghen”.Cuộc đời của Mỹ Mãn giống như là một tấn bi kịch lúc mở đầu truyện. Nhưng có ai ngờ, chính người chồng cũ mà cô tưởng đã phản bội cô – Giả Thiên Hạ – lại là người yêu cô đến “chết đi sống lại”, vì cô mà cả sinh mệnh, sự an nguy của anh, anh cũng không tiếc!Lăng Gia Khang, anh chàng có biệt hiệu “Lăng Tú ông” vẫn ở bên cô suốt thời gian cô ở nước ngoài, cũng không ngại bày tỏ tình cảm của mắt Mỹ Mãn, người chồng cũ là tên lăng nhăng, còn anh chàng họ Lăng lại là một người tốt, một người cô có thể tin tưởng. Những nhận định đó sẽ dẫn Mỹ Mãn tới đâu? Cuộc đời cô liệu có phải “sau cơn mưa trời lại sáng”? Tất cả sẽ được trả lời trong Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ!Trong Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ, bạn đọc còn được gặp những nhân vật có tính cách hết sức độc là một Giả Vượng Bảo – ông chú thứ mười bốn – lúc nào cũng ra vẻ đạo mạo, am hiểu tình trường trong khi còn đang ngồi trên ghế nhà mẹ của Mỹ Mãn với câu khẩu hiệu đặt trước cửa nhà “Người sống cấm lại gần!”, đầy khí phách nhưng yêu thương con cái hết ông bố của Giả Thiên Hạ, người luôn “trường kỳ” theo đuổi bà vợ cũ, vốn xuất thân từ giới giang hồ, xã hội đen, nhưng lại mắc tật đã có hứng thì sẽ nói thao thao bất tuyệt, khiến cho đệ tử phải thường xuyên nhắc nhở “Dừng xe thăm rừng chiều Ái Phong!”…Tất cả đã làm nên một Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ giàu cảm xúc, chân thật và đặc biệt hài hước…***Review by Tuệ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105An Tư Nguyên là 1 tác giả mình rất yêu thích với phong cách truyện vừa nhẹ nhàng lại không kém phần mạnh mẽ, giọng văn trẻ trung yêu đời tạo ra những tình huống hài hước và lôi cuốn độc giả. Tất cả tác phẩm từ cổ đại đến hiện đại, mình đều tìm đọc và vẫn đang mong chờ được tiếp tục đọc những câu chuyện mới nữa."Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ" nói về cặp vợ chồng đã ly hôn, nay người chồng - Giả Thiên Hạ phải cực kỳ mặt dày, không từ thủ đoạn quân tử hay tiểu nhân để theo đuổi lại người vợ cũ cố chấp - Đinh Mỹ Mãn. Họ ly dị vì cô có vấn đề với cha mẹ chồng, hiểu lầm anh có tiểu tam nên không còn lòng tin ở cô lại không biết rằng Giả Thiên Hạ yêu cô nhiều đến nhường nào, rằng trong lòng anh trước sau cũng chỉ đủ lớn để chứa một bóng giai nhân mà đây là một vài đoạn trích trong quá trình theo đuổi lần hai đầy gian khổ, vừa muốn khóc thay Giả Thiên Hạ vì không biết nói lời ngon tiếng ngọt để dụ dỗ, chỉ giỏi nhất khoản đấu võ mồm với Mỹ Mãn, tinh thông việc chọc tức cô mỗi khi hai người gần nhau cũng vừa phải bật cười vì những lúc anh ăn dấm chua PK nam tại sao anh không tự kiểm điểm về khả năng truyền đạt ngôn ngữ của mình đi?""Cần phải kiểm điểm lại sao? Từng câu từng chữ đều biểu đạt rất rõ ràng cụ thể rồi, ví dụ như anh yêu em.""Anh bốc phét!""Anh rút lại lời khen lúc nãy, khả năng nhận thức vấn đề của em không phải ở trình độ thấp, mà nói thật là phải ở mức độ đần độn" Bốc phét ư? Cô cũng thử bốc phét ra câu "Em yêu anh thử xem nào!"_______"Đinh Mỹ Mãn! Trái tim của em chắc chắn đã bị chó gặm mất 2/3, 1/3 còn lại chỉ chuyên dùng để ghi nhớ tội trạng của anh đúng không? EM KHÔNG MỆT MỎI À?""Còn anh thì bị chó ăn hết toàn bộ trái tim rồi, sau đó anh lại đi ăn cả tim của chó. Nói tóm lại anh chính xác là lòng lang dạ sói. Thêm vào đó là không có mắt chọn phụ nữ""Anh chưa bao giờ ăn tim của em hết."_______Khi PK tình địch Giả Thiên Hạ sử dụng vốn từ và nhận thức cái nhìn của anh để miêu tả Lăng Gia KhangỞ phía trước, cách xe anh không bao xa, một bóng người quen thuộc bước tính NamBề ngoài Hừ, giống như một tên tú ông đê phục Xí, vẫn cứ giống một tên tú ông đê chỉ, hành động Hầy, tất nhiên vẫn như của một tên tú ông đê hợp tất cả lại Thì hắn ta triệt để là tên Lăng tú ông đê tiện từ đầu đến chân!_______"Người ủng hộ anh chửi tôi tơi bời hoa lá, hận khôn thể vứt vào chảo dầu chiên giòn lên. Họ còn bảo bây giờ là thời trung cổ thì đã cho tôi vào lồng heo thả trôi sông rồi. Họ bảo tôi tạo nghiệt, phải bị quả báo..." Cô bỗng thất thần "Tôi thực sự muốn đăng kí một cái nick nhắn rằng gần đây anh thường xuyên bưng bê hầu hạ cho người phụ nữ họ muốn cho vào lồng heo thả trôi sông.""Bọn họ mắng rất chính xác.""...""Em ghi lại hết tên những người đó, anh sẽ tặng cho mỗi người bức ảnh khoả thân có chữ kí.""...""Đừng hiểu lầm, thân thể của anh chỉ cho riêng em xem thôi. Anh sẽ tặng họ ảnh khoả thân của Lăng Gia Khang để họ làm tấm bia ngày ngày luyện đao, trừng trị gian phu."***Tan hợp hợp tan, người chạy trốn, kẻ đuổi theo, tình cảm của cặp đôi Thiên Hạ - Mỹ Mãn có thể được Nguyệt Lão an bài tơ hồng một mối? Sau quá trình theo đuổi đầy máu và nước mắt ấy liệu anh có giành lại được tình yêu của cô một lần nữa hay không? Hãy cùng tìm hiểu các bạn đón đọc Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ của tác giả An Tư Nguyên.
mỹ mãn đệ nhất thiên hạ